Chương 5

“Trời ơi… Chúa ơi…” Tuấn Sang thốt lên, cổ họng anh khô khốc dù vừa mới nuốt nước bọt. Hơi thở anh bắt đầu dồn dập, con cặc bên trong quần giật nảy lên bần bật, đau điếng vì bị kìm hãm.

Cơ thể Hà Linh là một tuyệt tác của sự dâm dục. Đôi gò bồng đảo của cô to và tròn trịa, bị lớp lưới bó chặt, đẩy cao lên kiêu hãnh. Qua những mắt lưới mỏng tang ấy, Tuấn Sang có thể nhìn thấy rõ mồn một hai quầng vú thâm rộng và hai đầu ti to như hai quả nho khô đang cương cứng cực độ vì lạnh và vì hưng phấn. Chúng chọc hẳn ra ngoài mắt lưới, sừng sững và mời gọi như muốn hét lên: “Hãy đến đây và chiếm lấy em đi!”

Làn da trắng ngần của cô bị bó lại, thịt thà đầy đặn hơi phòi ra qua các khe lưới ở phần eo và đùi, tạo cảm giác phồn thực, phốp pháp đến mức tục tĩu. Nó không phải vẻ đẹp mảnh mai yếu đuối, mà là vẻ đẹp của một con cái đang vào mùa động dục mạnh mẽ nhất.

Nhưng điểm chết người nhất, nơi thu hút toàn bộ ánh nhìn của Tuấn Sang và cả Bích Đào, chính là vùng hạ bộ của Hà Linh. Bộ Body Stocking này kéo dài từ cổ xuống tận ngón chân, ôm trọn lấy đôi chân dài miên man và cặp đùi mật ong phốp pháp.

Ngay tại giao điểm của hai đùi non trắng nõn, dưới lớp lưới đỏ mỏng manh, một vùng tam giác đen rậm rạp hiện ra đầy bí ẩn và khiêu khích. Hà Linh không cạo trọc như Bích Đào, cô để lại một đám lông mu đen nhánh, được tỉa tót gọn gàng thành hình tam giác ngược, che phủ lên gò mu cao đầy đặn.

Lớp lưới ở phần đũng quần căng ra, ép chặt vào cái lồn của cô. Tuấn Sang thề là anh có thể nhìn thấy rõ rãnh lồn của cô in hằn lên lớp lưới. Và kinh khủng hơn, ở ngay khe giữa của tam giác đen ấy, một vệt ướt sẫm màu đã bắt đầu lan ra trên vải lưới. Cô ấy đã ướt. Cô ấy đã chảy nước ngay từ khi bước vào đây. Mùi hương nồng nàn của cái lồn đàn bà hòa quyện với mùi nước hoa tạo thành một thứ mùi gây nghiện cực độ.

“Chị… chị Hà Linh… Chị đẹp quá…” Bích Đào đứng ở phía xa, tay bấu chặt vào thành ghế sofa, cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.

So với bộ Bunny Suit của Bích Đào – vốn dĩ đã rất hở hang và gợi dục với cái hông khoét cao – thì bộ trang phục của Hà Linh còn ở một đẳng cấp khác. Nó không phải là hóa trang, nó là sự phô bày trần trụi. Nó hét lên vào mặt tất cả mọi người rằng: “Em đến đây để đụ, em là một con đĩ cái thèm khát, và em muốn tất cả mọi người nhìn thấy từng ngóc ngách cơ thể em.”

Khánh Hùng nhìn phản ứng đờ đẫn của Tuấn Sang, cười khà khà đầy tự hào. Cậu ta bước đến, vòng tay ôm lấy eo vợ mình từ phía sau, bàn tay thô ráp bóp mạnh vào mông Hà Linh qua lớp lưới, khiến thịt mông cô nảy lên, phòi ra qua kẽ tay anh.

“Sao nào người anh em? Quà Giáng Sinh tớ mang đến có vừa ý cậu không?” Khánh Hùng hỏi, giọng đầy mùi chiếm hữu nhưng lại mang ý dâng hiến hào phóng. “Vợ tớ đã chuẩn bị bộ này cả tuần nay đấy. Cô ấy bảo mặc váy vướng víu lắm, sợ Tuấn Sang lại mất công cởi, nên thôi mặc cái lưới này cho tiện. Vừa giữ ấm, vừa… thoáng mát.”

“Ư ư ư… chồng này, nói bậy quá đi…” Hà Linh giả vờ e thẹn, đánh nhẹ vào ngực chồng, nhưng hông cô lại uốn éo, chủ động cọ xát cái lồn của mình vào đùi chồng, rồi đẩy phần hông về phía trước, hướng thẳng cái tam giác đen bí ẩn về phía Tuấn Sang. “Anh Tuấn Sang thấy sao? Em mặc thế này có bị… phô quá không anh? Em sợ anh chê em béo.”

Tuấn Sang lúc này không còn giữ được vẻ lịch lãm ban đầu nữa. Lý trí của anh đã bị đánh bay bởi hình ảnh cặp vú to và cái lồn lấp ló sau lớp lưới kia. Anh bước tới gần Hà Linh như một kẻ mộng du, ánh mắt dán chặt vào cơ thể cô.

Bình luận

Để lại bình luận