Chương 4

Một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài ùa vào, mang theo hơi ẩm của mưa, đối lập hoàn toàn với hơi ấm sực nức mùi nến thơm và mùi “đàn bà” bên trong. Đứng trước cửa là Khánh Hùng và Hà Linh. Cả hai đều trùm kín mít trong những chiếc áo khoác dạ dày cộm để chống lại cái rét. Trên vai áo và tóc họ vẫn còn vương lại vài hạt nước mưa lấp lánh như những viên pha lê nhỏ, phản chiếu ánh đèn hiên nhà.

“Merry Christmas!” Khánh Hùng cất tiếng chào, giọng nói trầm ồm, nam tính đầy uy lực vang lên. Cậu ta toát lên vẻ phong trần, mạnh mẽ của một gã đàn ông Alpha thực thụ. Mái tóc ướt rũ xuống trán làm tăng thêm vẻ hoang dại. Bên cạnh cậu, Hà Linh đứng nép vào, nở nụ cười bí hiểm, đôi mắt sắc sảo long lanh nhìn Tuấn Sang đầy ẩn ý.

“Chào hai cậu, vào đi, vào đi kẻo lạnh!” Tuấn Sang niềm nở, lùi lại một bước để mời khách vào. Ánh mắt anh nhanh chóng lướt qua Hà Linh, người đang quấn chặt chiếc áo khoác đen dài chấm gót, che giấu toàn bộ cơ thể bên trong.

Cánh cửa gỗ nặng nề được đóng lại “Rầm” một tiếng, ngăn cách hoàn toàn cái thế giới đạo đức giả tạo và lạnh lẽo bên ngoài. Giờ đây, trong không gian riêng tư này, chỉ còn lại bốn con người với những khao khát trần tục nhất.

“Chà, cơn mưa này làm mọi thứ ướt át quá nhỉ,” Khánh Hùng vừa nói vừa rũ rũ lớp nước mưa bám trên vai áo. Cậu ta nhìn lướt qua phía phòng khách và ngay lập tức bị thu hút bởi hình bóng đỏ rực của Bích Đào đang đứng đợi bên lò sưởi. Đôi mắt cậu ta sáng rực lên như thú săn mồi thấy thịt tươi. “Wow… Tuấn Sang… Cậu… cậu chơi lớn quá đấy. Vợ cậu… thật là…”

Tuấn Sang cười đắc ý, vỗ vai bạn: “Chỉ là chút không khí lễ hội thôi mà để chiều lòng em nó. Nhưng tớ nghĩ phần hay nhất vẫn chưa đến đâu. Nào, cởi áo khoác ra đi hai người. Trong nhà tớ bật sưởi hết công suất rồi, nóng lắm đấy.”

Hà Linh nãy giờ vẫn im lặng, cô mỉm cười lẳng lơ, đôi môi tô son đỏ thẫm nhếch lên đầy khiêu khích. Cô nhìn Tuấn Sang, rồi nhìn sang Bích Đào – cô thỏ non nớt đằng kia đang run rẩy với cặp tai dài.

“Em nóng quá anh Tuấn Sang ạ,” Hà Linh cất giọng nũng nịu, ngọt xớt như mật ong rót vào tai, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cau liếc xuống đũng quần đang phồng lên của Tuấn Sang. “Trong nhà anh ấm thật đấy. Hay là do nhìn thấy chị Bích Đào sexy quá nên em nóng ran cả người rồi?”

Vừa nói, Hà Linh vừa đưa tay lên tháo từng nút của chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen sang trọng. Động tác của cô chậm rãi, từ tốn như một màn trình diễn thoát y chuyên nghiệp. Tuấn Sang đứng chết trân, nuốt nước bọt cái “ực”, mắt không chớp lấy một cái. Anh biết Hà Linh là một người phụ nữ táo bạo, nổi tiếng trong nhóm là “chịu chơi”, nhưng anh không thể ngờ được những gì sắp diễn ra trước mắt mình.

Chiếc nút cuối cùng được tháo bỏ. Hà Linh khẽ nhún vai, chiếc áo khoác nặng nề trượt xuống khỏi bờ vai trần, rơi xuống sàn nhà tạo thành một đống vải đen vô nghĩa.

Và rồi… Bùm!

Cả căn phòng như nổ tung trong sắc đỏ của dục vọng. Thời gian như ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc lớp áo rơi xuống.

Bên trong lớp áo khoác dày cộm đó, Hà Linh không mặc gì cả. Hoàn toàn không có váy, không có áo lót, và càng không có quần lót. Thứ duy nhất che phủ lên cơ thể phồn thực, đầy đặn của cô là một bộ Body Stocking màu đỏ rực rỡ, mỏng tang và xuyên thấu đến tận cùng.

Bộ lưới được dệt từ những sợi vải mỏng manh, ôm sát rạt lấy từng thớ thịt, từng đường cong nóng bỏng của Hà Linh như một lớp da thứ hai. Những mắt lưới hình thoi co giãn căng ra hết cỡ ở những vùng nhạy cảm, tạo nên một hiệu ứng thị giác vừa che vừa hở khiến người nhìn phát điên vì kích thích.

Bình luận

Để lại bình luận