Chương 4

Dù vậy, cổ vẫn rất biết chừng mực. Nghịch hay trêu đều nằm trong vùng an toàn, làm người ta thấy thú vị chứ không có phản cảm. Mấy đứa trong công ty hay bảo, thiếu Diễm là chỗ này mất sạch tiếng cười.

Thi thoảng tôi cũng nhức đầu với mấy cái trò quái chiêu của vợ. Nhớ lúc còn mặn nồng, tối đang làm tình trên giường, bỗng nhiên cổ lôi dưới gối ra cái kem ốc quế đã khoét rỗng, bất thình lình chụp lên “của quý” của tôi, rồi nằm chờ coi nó có vì lạnh mà “xìu” xuống không. Lúc tôi bắt đầu quạu, cổ lại nũng nịu làm tôi không tài nào giận nổi. Sau đó, cổ sẽ lấy cái kem ra, vừa nhìn tôi đắm đuối vừa liếm sạch lớp kem trên người tôi với cái bản mặt phê pha . Tới lúc ngọn lửa trong tôi bùng cháy định nhào vô “thịt”, thì một miếng dưa hấu ướp lạnh lại tiếp tục “hạ hỏa” cho cái thứ đáng thương của tôi.

Từ điểm này, bạn có thể thấy đời sống sex của tụi tôi cực kỳ hài hòa và “cuốn”. Cổ không ngại thử mấy cái mới, thậm chí còn khao khát mấy cảm giác lạ. Thế nên trước khi cưới, tụi tôi đã check-in gần hết mọi chỗ có thể nghĩ tới. Từ giường, bếp, bồn tắm, bàn ăn, ban công, sàn nhà tới sân thượng, trên xe, trên núi, công viên lúc khuya, hay thậm chí là trên du thuyền giữa biển… Chỗ nào cũng dập hết mình. Tình cảm theo đó cũng khăng khít dữ lắm. Tôi quen với cái nết lúc điên lúc tỉnh của cổ, còn cổ thì ngày càng buông thả và dựa dẫm vô tôi hơn. Tụi tôi hệt như sơn gặp dung môi, hòa quyện vô nhau không rời.

Tuy nhiên, có một vụ tôi chưa bao giờ nhắc và cổ cũng không bao giờ hỏi: đó là cô bồ cũ của tôi. Lúc tới với tôi, Diễm vẫn còn là trinh nữ, còn tôi thì thú thiệt đã nếm mùi đời. Thỉnh thoảng cổ vẫn hỏi vu vơ bồ cũ xinh hơn hay cổ xinh hơn, cảm giác với người cũ phê hơn hay với cổ sướng hơn. Thấy tôi không mấy hào hứng, cổ rất biết ý mà không hỏi thêm.

Tụi tôi bên nhau bốn năm, làm mấy chuyện mà chắc người khác cả đời không dám làm. Tụi tôi làm tình không kiêng dè, nhưng cái sự tin tưởng thì ngày càng lớn. Cũng đúng thôi, mấy chuyện thầm kín nhất, tăm tối nhất đều biết sạch, không còn bí mật nào thì làm sao không tin nhau cho được.

Thế nhưng cái gì quá cũng không tốt. Chơi hăng quá, chiêu trò cạn kiệt, mấy cuộc ân ái bình thường bắt đầu không còn gợi lên hứng thú. Đôi khi có hứng, nhưng làm hồi thấy tẻ nhạt nên kết thúc chớp nhoáng. Vì vậy, tôi quyết định cầu hôn. Sau khi cưới, cuộc sống không khác mấy lúc trước. Thế là tôi đề nghị có con. Diễm cũng thấy tới lúc rồi.

Năm đó tôi 27, cổ 29. Và cũng từ đó, cái cuộc đời khác biệt của tụi tôi bắt đầu. Thằng nhỏ là kết quả của IVF. Hông phải tôi yếu, mà vì tôi không yên tâm chất lượng tinh trùng. Hồi nhỏ tôi từng thay thận, bao năm qua không có gì lạ, khả năng giường chiếu cũng mạnh (không thôi sao thỏa mãn được mấy cái yêu cầu biến thái của Diễm), nhưng tôi vẫn lo. Cuối cùng chọn phương án an toàn nhất. Diễm không phản đối, cổ vui vẻ làm bà bầu.

Lúc mang thai, tụi tôi đều rất tự giác. Diễm biến thành người khác luôn, cả ngày lên mạng tra cứu mấy cái bổ cho em bé. Tụi tôi chỉ làm vài hiệp trong giai đoạn giữa thai kỳ – kỳ an toàn, chủ yếu để giải tỏa cơn vã thôi. Hông có chơi trò gì hết, chỉ chọn tư thế an toàn nhất, nhẹ nhàng nhất để dứt.

Cũng lúc này, tôi bắt đầu cải tổ công ty. Ba tôi, vì lo cho Diễm và sợ tụi trẻ không biết chăm nhau, đã chủ động tới Sài Gòn giúp tôi. Ổng giúp tôi giảm deadline để tôi có thời gian chăm vợ hơn.

Nhưng chính lúc này, tôi đột nhiên mất hứng với Diễm. Kể cả mấy hiệp làm tình kỳ an toàn, tôi đều phải ép mình để chiều cổ. Hông biết có phải vì cổ mang bầu body thay đổi, hay vì Diễm dành quá nhiều tâm trí cho đứa nhỏ mà không còn quấn quýt tôi như trước. Tóm lại, từ sâu bên trong, tôi không còn khao khát cái body của cổ nữa.

Tôi biết vầy là không đúng, nhưng cảm xúc mà, khó giấu lắm. Tôi không phải hạng đàn ông vô trách nhiệm. Tôi khẳng định chắc nịch là tôi yêu Diễm, thương cổ hết mực, nhưng cái sự rạo rực ban đầu bay đâu mất tiêu. Để Diễm không nhận ra rồi suy nghĩ lung tung, tôi vùi đầu vô công việc. Thuê bảo mẫu chăm cổ tận răng. Cứ thế bận rộn suốt hơn nửa năm, nhậu nhẹt tiếp khách, runs deadline thức đêm, cơm nước thất thường…

Cuối cùng, ngay trước lúc Diễm lâm bồn, tôi bị sỏi thận. Để vợ không lo, tôi giấu nhẹm. Nhưng trong lòng bắt đầu thấy sợ quả thận của mình. Vì thận ghép mà, lo có vụ gì lớn xảy ra. Thế là tôi bắt đầu lao vô đủ loại treatment, mua đủ thứ thuốc bổ thận về nốc.

Diễm thuận lợi hạ sinh một hoàng tử nhỏ kháu khỉnh, đẻ thường, nặng hơn ba ký rưỡi, khỏe mạnh luôn. Vụ này làm tôi trút bỏ được cái gánh nặng ngàn cân. Nỗi lo về quả thận của mình cũng theo đó mà vơi đi đáng kể.

Bình luận

Để lại bình luận