Chương 2

Vừa bước vào, ba thứ âm thanh từ phòng ngủ đập thẳng vào tai tôi. Đó là tiếng rên rỉ chỉ có ở đàn bà khi đang làm chuyện đó, tiếng đệm lò xo kêu “cót két” nhịp nhàng dưới sức ép của cơ thể, và tiếng nhạc báo thức từ điện thoại.

Ba thứ âm thanh đó làm bộ não đang rã rời vì thiếu ngủ của tôi bỗng tỉnh táo lạ thường, đến mức bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một từng chi tiết. Lúc đó, tôi không có đứng hình hay não bộ trống rỗng gì hết. Tôi chỉ cầm túi đồ ăn sáng, bình thản đẩy cửa phòng ngủ ra.

Và rồi, tôi đã chứng kiến khung cảnh nguyên thủy nhất, thứ đã thiêu đốt máu “vợ dâm” trong tôi.

Một bóng lưng đàn ông hơi đậm người đang quỳ bò trên chiếc giường của tôi. Trên mông hắn hằn rõ vệt rám nắng đen giòn sau những lần đi bơi, đối lập hoàn toàn với làn da trắng bóc của bạn gái tôi. Cái mông đen bóng đó đang dập liên hồi không dứt, làm hai hòn dái lủng lẳng bên dưới cũng đung đưa theo nhịp. Dưới cái mông xám xịt đó là một cặp mông đàn bà trắng ngần, mướt rượt, bị ép bẹp xuống như một miếng bánh bao mềm xèo. Hai bắp chân trắng muốt của cô ấy vươn thẳng lên trời, kẹp chặt lấy không gã đàn ông, đung đưa theo từng cú thúc. Những ngón chân co quắp lại, và trên cổ chân trái, sợi dây chuyền vàng 18K lấp lánh đung đưa theo. Hổng phải tôi là chuyên gia về vàng, nhưng tôi nhận ra ngay vì sợi dây đó chính tay tôi mua tặng.

Đúng vậy, bạn gái tôi đang bị một gã béo lùn đè dưới thân, chiếm đoạt theo tư thế truyền thống nhất. Cô ấy phát ra những tiếng rên rỉ sướng rên tột độ. Chiếc điện thoại Nokia đặt đầu giường đang reo chuông báo thức, chắc là của gã kia.

Thật kỳ lạ, đầu óc tôi lúc đó tỉnh táo đến phát sợ. Tôi hiểu ra ngay lập tức: Gã này đêm qua chắc chắn đã giày vò bạn gái tôi không chỉ một lần. Hắn sợ tôi sáng sớm về nên đặt báo thức lúc năm giờ để lẻn đi trước. Chuông reo, hắn tỉnh giấc, và nhân lúc đang hăng sau một đêm nghỉ ngơi, hắn muốn tranh thủ làm thêm hiệp cuối trước khi đi. Nhưng cái năm giờ sáng mà hắn cho là sớm đó, đối với đứa thức đêm như tôi thì chẳng sớm chút nào.

Và tôi đã đứng đó, thu trọn vào tầm mắt bức tranh khắc cốt ghi tâm này.

Tôi không có lao vào đánh gã đàn ông đó, cũng không có đóng cửa quay ra hay bỏ đi. Tôi cứ đứng đó, mắt trừng trừng nhìn vào chỗ con cặc gã đàn ông đang đóng bạch bạch vào con sò của cô ấy. Trong lòng không có nỗi đau, cũng chẳng có phẫn nộ, mà là một sự kích thích làm toàn thân tôi run lên bần bật. Tiếng rên rỉ quen thuộc của cô người yêu lại làm tôi hưng phấn hơn cả những lúc tôi chơi cô ấy. Của quý của tôi đã căng cứng như thép từ lúc nào không hay.

Tôi lặng lẽ đứng nhìn cho đến khi họ kết thúc. Gã đàn ông dậy gỡ bao cao su thì mới nhìn thấy tôi.

Mọi chuyện diễn ra đúng kịch bản, hai đứa chia tay. Chuyện này cũng không có lộ ra ngoài. Gã kia là thủ lĩnh hội sinh viên khóa đó, nhà có điều kiện nhưng chưa đến mức có thể bất chấp tương lai. Thế nên bí mật này chỉ nằm lại giữa ba người. Sau đó họ cũng chính thức cặp với nhau.

Khung cảnh lúc đó đã kích thích tôi cực mạnh, nhưng hệ quả sau đó cũng giáng một đòn nặng nề vào tôi. Dù sao tôi cũng là một gã trai tơ, đó là mối tình đầu, là người phụ nữ đã biến tôi thành đàn ông. Bảo không ảnh hưởng gì là nói dối. Suốt hai năm năm ba và năm tư, tôi không yêu thêm ai, mà dồn toàn bộ tâm trí vào công việc và học hành.

Chẳng mấy chốc, tôi trở thành người nổi tiếng trong trường. Năm tư đại học, tôi đã mở được công ty decor đầu tiên của tôi. Còn nửa năm nữa mới tốt nghiệp nhưng công ty đã bắt đầu chạy. Tôi bận bù đầu. Ba tôi thỉnh thoảng cũng từ thành phố qua giúp tôi xem xét vận hành, ông đã giúp tôi rất nhiều. Nhưng ông chỉ đưa ra lời khuyên chứ không có can thiệp trực tiếp. Tôi thấy rõ ba rất hài lòng về biểu hiện của tôi. Tôi thực sự có khiếu trong ngành này, sau ba tháng chạy thử, công ty đã bắt đầu hái ra tiền. Những năm 2005, 2006, thị trường decor ở đây như một mỏ vàng, tôi nhanh chóng mở rộng quy mô.

Đúng lúc này, tôi gặp vấn đề lớn: Thiếu kiến trúc sư thiết kế. Công ty nhỏ, thời gian ngắn, kiến trúc sư thời đó cũng hiếm nên tôi tìm không ra người. Tôi nhắm thẳng vào trường cũ, định lôi kéo mấy đứa bạn học ra làm cho tôi. Mọi việc suôn sẻ lạ kỳ, vì đó là cơ hội thực tập, lại có tiền mang về, hơn nữa lại cùng trường nên tôi trả lương xịn xò như kiến trúc sư lâu năm ở mấy chỗ khác. Tôi lôi kéo được bốn nghiên cứu sinh và ba người bạn cùng khóa. Tôi cần người có kinh nghiệm hoặc có thể làm việc ngay, chứ không phải chỗ để đào tạo. Hầu hết sinh viên trong trường vẫn chỉ dừng lại ở mức “nói hươu nói vượn”.

Bình luận

Để lại bình luận