Chương 9

Nhưng… không có gì cả.

Bàn tay Thiên khựng lại. Hắn nhíu mày, rồi đẩy tay vào sâu hơn nữa, chạm trực tiếp vào vùng bẹn nóng hổi. Những ngón tay thô ráp chạm thẳng vào đám lông tơ mềm mại và cái lồn đang ẩm ướt.

Thiên sững sờ. Hắn rút tay ra, nhìn Lan trân trối, rồi lại nhìn xuống ngón tay mình. Hắn không thể tin được. Cô sinh viên nhạc viện ngây thơ, e lệ này… lại đang “thả rông” hoàn toàn bên dưới lớp váy ngắn cũn cỡn.

“Em…” Giọng Thiên lạc đi vì hưng phấn tột độ. “Em không mặc quần lót?”

Mặt Lan đỏ bừng như gấc chín. Cô muốn khép chân lại nhưng Thiên đã dùng đầu gối tách rộng hai chân cô ra, giữ chặt.

“Em… em…” Lan lắp bắp, nhớ lại lời Minh dạy. Cô cúi đầu, cắn môi, thì thầm lí nhí. “Em… muốn dành cho anh sự bất ngờ… Anh không thích sao?”

Câu trả lời “chết người” ấy như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Thiên gầm lên một tiếng thích thú trong cổ họng. Hắn không ngờ cô bạn gái bé nhỏ của mình lại hư hỏng và táo bạo đến thế vì hắn.

“Thích? Anh phát điên lên mất!” Thiên gầm gừ.

Hắn không chần chừ nữa, thô bạo dùng ngón tay cái tách hai mép lồn hồng hào ra. Ngay lập tức, một dòng dâm thủy trong suốt rỉ ra từ lỗ nhỏ, chảy tràn xuống ngón tay hắn.

“Trời ơi… Lan ơi… Em ướt nhẹp rồi này,” Thiên thốt lên đầy kinh ngạc. Hắn đưa ngón tay dính dịch lên trước mặt cô, ánh mắt rực lửa. “Nhìn xem, em thèm khát anh đến thế sao? Mới chỉ hôn thôi mà ‘cô bé’ đã khóc nhè thế này rồi?”

“Đừng… xấu hổ lắm…” Lan che mặt, nhưng hông cô lại vô thức ưỡn lên, cọ xát âm vật đang sưng cứng vào lòng bàn tay chai sạn của Thiên.

Thiên cười đắc thắng. Hắn đưa ngón tay trỏ, từ từ ấn vào cửa mình chật chội.

“Chặt quá…” Thiên rên rỉ. Hắn cảm nhận được những thớ thịt non mềm bên trong đang co bóp, mút chặt lấy ngón tay hắn như mời gọi. Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay, ban đầu nhẹ nhàng thăm dò, sau đó thúc mạnh hơn, tạo ra tiếng nước lép nhép đầy dâm mị.

“A… ưm… Thiên…!” Lan ngửa cổ ra sau, tóc xõa tung, rên rỉ tên người tình. Cảm giác ngón tay to lớn của Thiên khuấy đảo bên trong khiến cô đê mê. Nó mạnh mẽ, dứt khoát, lấp đầy sự trống trải mà chồng cô không bao giờ làm được.

“Gọi tên anh đi,” Thiên ra lệnh, tay kia bóp mạnh vào bầu ngực Lan qua lớp váy. “Nói cho anh biết em là của ai?”

“Của anh… a… em là của anh…” Lan nức nở, lý trí hoàn toàn bị đánh sập bởi khoái cảm tội lỗi.

Dưới sảnh tòa nhà, Minh ngồi trong xe, nhìn lên tầng cao nhất sáng đèn. Gã châm một điếu thuốc, tay run rẩy sờ xuống đũng quần. Gã tưởng tượng ra cảnh Thiên đang vén váy vợ mình lên, tưởng tượng ra cảnh Thiên phát hiện Lan không mặc đồ lót.

“Làm tốt lắm Lan…” Minh lẩm bẩm, nước mắt ứa ra nhưng môi lại nhếch lên một nụ cười bệnh hoạn. “Cho nó thấy em dâm đãng thế nào đi… Để nó chịch em thay anh.”

Cánh cửa phòng trọ sập lại một cách thô bạo, kèm theo tiếng then cài lách cách khô khốc. Minh đẩy Lan vào trong, lực đạo mạnh đến mức cô loạng choạng suýt ngã vào đống chăn màn cũ kỹ nơi góc giường.

Không khí trong phòng ngột ngạt, ẩm mốc, đối lập hoàn toàn với sự sang trọng, mát lạnh và thơm tho của căn Penthouse mà Lan vừa rời khỏi.

“Kể đi,” Minh nói, giọng gằn xuống, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào vợ.

Lan đứng dựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy ngực, hơi thở vẫn chưa ổn định. Trên người cô, chiếc váy ren đen xộc xệch, lớp son môi đỏ mọng đã bị nhòe đi một nửa – dấu tích rõ ràng của một nụ hôn cuồng bạo.

“Kể… kể gì hả anh?” Lan run rẩy hỏi, cố lảng tránh ánh mắt chồng.

Minh lao tới, túm lấy vai Lan, ghé sát mũi vào hõm cổ cô hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng.

“Mùi này…” Minh rên rỉ, giọng điệu vừa đau đớn vừa hưng phấn. “Mùi rượu vang, mùi thuốc lá đắt tiền… và cả mùi đàn ông lạ. Nó ám đầy lên người em rồi Lan ạ. Thằng Thiên… nó đã làm gì em?”

Bình luận

Để lại bình luận