Chương 8

Và đáng xấu hổ thay, cơ thể cô phản ứng.

Mùi nước hoa đắt tiền dường như có chất kích dục. Hơi thở Lan bắt đầu dồn dập. khe lồn bên dưới – vốn đã bị bỏ đói lâu ngày vì sự yếu kém của Minh – bỗng chốc co thắt lại, rỉ ra một dòng dâm thủy ấm nóng. Cô ghét Minh, nhưng cô lại đang khao khát sự đụng chạm mạnh mẽ mà Thiên hứa hẹn.

“Mai…” Minh ngẩng đầu lên, mắt vằn đỏ, nhìn thẳng vào mặt vợ. “Mai nó hẹn em đi ăn tối ở Penthouse riêng của nó. Anh sẽ chở em đi. Nhớ mặc cái váy lót ren màu đen anh mới mua. Đừng mặc quần lót.”

“Sao… sao lại không mặc?” Lan hoảng hốt.

“Để cho tiện,” Minh nhếch mép, một nụ cười bệnh hoạn đến tận cùng. “Nếu nó muốn kiểm tra quà của nó… thì em phải sẵn sàng mở ra bất cứ lúc nào.”

Lan rùng mình, nhưng cô không phản đối. Cô cầm chai nước hoa lên, siết chặt trong tay. Sự kháng cự yếu ớt ban đầu đã bị lớp vỏ bọc hào nhoáng và dục vọng ngầm đè bẹp. Cô đang dần chấp nhận vai diễn của một con búp bê xinh đẹp trong tay hai gã đàn ông.

Cơn mưa giông ập đến Sài Gòn nhanh như một cái chớp mắt, biến thành phố thành một màn nước trắng xóa, cô lập chiếc Maybach với thế giới bên ngoài.

Minh dừng xe trước sảnh tòa tháp King Tower lộng lẫy. Gã liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Thiên đang chỉnh lại cổ áo, ánh mắt dán chặt vào Lan – người vợ xinh đẹp của gã.

“Bác tài,” Thiên lên tiếng, giọng điệu trịch thượng, không thèm nhìn mặt Minh. “Cứ đánh xe xuống hầm chờ. Khi nào xong tôi sẽ gọi. Tiền bo tôi chuyển khoản sau.”

“Dạ… dạ vâng, thưa cậu chủ,” Minh cúi đầu đáp, cố giấu đi sự run rẩy trong giọng nói. Gã đóng vai một gã tài xế trung niên khúm núm một cách hoàn hảo.

Thiên mở cửa xe, che ô cho Lan. Hắn vòng tay ôm eo cô thật chặt để tránh mưa tạt, nhưng bàn tay to lớn lại “vô tình” trượt xuống phần hông nảy nở của cô, siết nhẹ.

Lan rùng mình, liếc nhìn Minh lần cuối qua cửa kính đẫm nước mưa. Minh không nhìn cô, gã chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay Thiên đang đặt trên mông vợ mình với ánh mắt đỏ ngầu, vừa đau đớn vừa kích thích.

Tại Penthouse tầng 68.

Cánh cửa thang máy riêng vừa khép lại, không gian tĩnh lặng bao trùm. Chỉ còn lại tiếng thở dồn dập và mùi hương nam tính nồng nàn của Thiên bủa vây lấy Lan.

“Lan…” Thiên gọi tên cô, giọng khàn đục. Hắn dồn cô vào góc thang máy. “Hôm nay em đẹp lắm. Đẹp đến mức anh chỉ muốn giấu em đi.”

Lan cúi gằm mặt, hai tay bấu chặt vào vạt áo vest của Thiên, đóng vai cô sinh viên e thẹn: “Anh Thiên… đừng trêu em…”

“Anh không trêu,” Thiên nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Anh muốn em.”

Dứt lời, Thiên cúi xuống, phủ lên môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt. Không chút dè dặt, lưỡi hắn tách mở hàm răng Lan, luồn sâu vào trong khuấy đảo. Hắn hôn như một kẻ đói khát lâu ngày, mút mát lấy sự ngọt ngào của cô gái trẻ mà hắn nghĩ là vẫn còn “trong trắng”.

Lan choáng váng. Kỹ thuật hôn của Thiên quá điêu luyện, khác hẳn những cái hôn hời hợt của Minh. Nó đầy tính chiếm hữu và nam tính. Đầu óc Lan quay cuồng, chân tay bủn rủn. Theo bản năng, cô hé miệng rộng hơn, để lưỡi Thiên cuốn lấy lưỡi mình, tạo ra những tiếng chùn chụt ướt át vang vọng trong không gian kín.

Cửa thang máy mở ra, dẫn thẳng vào phòng khách rộng lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố mưa bay.

Thiên bế bổng Lan lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn bar bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cái lạnh của đá xuyên qua lớp váy ren mỏng manh, khiến Lan giật thót.

“Anh… lạnh…” Lan rên rỉ.

“Để anh sưởi ấm cho em,” Thiên cười tà, đứng chen vào giữa hai chân cô.

Bàn tay hư hỏng của hắn bắt đầu vuốt ve dọc theo bắp đùi trần trắng muốt của Lan. Hắn vuốt ngược từ đầu gối lên trên, chậm rãi, thưởng thức làn da mịn màng như lụa.

Lan nín thở. Cô biết điều gì sắp đến.

Ngón tay Thiên chạm đến mép váy, rồi lấn sâu hơn vào vùng đùi non nhạy cảm. Hắn đang tìm kiếm viền quần lót để trêu chọc cô bạn gái “ngây thơ”.

Bình luận

Để lại bình luận