Chương 3

“Đấy mới là điểm chết người,” Minh cười khẩy, ghé sát tai cô thì thầm. “Đàn ông như thằng Thiên, nó chán ngấy mấy con hotgirl khoe thân rẻ tiền rồi. Nó cần một thứ gì đó nhìn thì thanh thuần, nhưng lại ngầm gợi ý rằng ‘bên trong em rất lẳng lơ’. Cái chấm nhỏ đang nhô lên trên áo em kia kìa… chính là lời mời gọi đắt giá nhất.”

Minh tiếp tục đưa cho cô một chiếc quần lót. Không phải loại cotton kín đáo cô hay mặc, mà là một chiếc quần lót ren (T-string) bé tí xíu, chỉ có vài sợi dây mảnh dẻ.

“Mặc cái này vào. Anh không muốn nhìn thấy viền quần lót in lên váy. Với lại…” Minh hạ giọng, giọng điệu trở nên dâm mị, “Cảm giác cái dây lọt khe cọ vào cái lồn của em sẽ giúp em có biểu cảm ‘mơ màng’ tự nhiên hơn đấy.”

Sau khi Lan thay xong đồ, Minh lôi cô đến trước gương. Hắn đứng phía sau, đặt hai tay lên eo vợ, nhìn hình ảnh phản chiếu của cả hai.

Một gã đàn ông khắc khổ, mặc đồ công nhân rẻ tiền, đứng cạnh một “nàng thơ” kiều diễm, sang trọng.

“Nghe kỹ đây Lan,” Minh bắt đầu lập trình lại bộ não cho vợ. “Từ giờ phút này, em không phải là vợ của thằng Minh xe ôm nữa. Em là Ngọc Lan, sinh viên năm cuối nhạc viện. Em sống độc thân, yêu màu trắng, thích nhạc cổ điển và… chưa từng có người yêu.”

“Chưa từng… có người yêu?” Lan lặp lại, giọng yếu ớt.

“Đúng. Em phải diễn cái nét ngây ngô của gái trinh. Khi nó chạm vào tay em, em phải rụt lại. Khi nó nhìn vào ngực em – và chắc chắn nó sẽ nhìn vì hai cái núm vú này đang chọc vào mắt người ta – em phải giả vờ xấu hổ, đỏ mặt, chứ không được lảng tránh.”

Minh cúi xuống, hôn lên vai trần của vợ. Không phải nụ hôn yêu thương, mà là một nụ hôn đánh dấu quyền sở hữu lần cuối trước khi dâng hiến.

“Hãy nhớ, em là một cái bẫy ngọt ngào. Và con mồi của chúng ta…” Minh rút từ trong túi ra một tấm thẻ nhân viên mới cứng, trên đó in hình Minh với chức danh: Tài xế riêng – Tập đoàn Thiên Long.

“…đã nằm trong tầm ngắm rồi. Ngày mai, anh sẽ chính thức lái xe cho nó. Anh sẽ đưa nó đến gặp em.”

Lan nhìn vào gương. Cô thấy người phụ nữ trong đó thật xa lạ. Đôi mắt ướt át, bờ môi đỏ mọng, và cơ thể bên dưới lớp lụa mỏng tang kia đang toát lên một vẻ đẹp gợi dục đến mức chính cô cũng cảm thấy xấu hổ. Nhưng sâu thẳm trong sự xấu hổ đó, một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Sự ma sát của chiếc quần lót ren bé xíu vào khe lồn ẩm ướt mỗi khi cô khép chân lại đang nhắc nhở cô rằng: Trò chơi này không chỉ có tiền, mà còn có cả sự cám dỗ của xác thịt.

Vai diễn đã sẵn sàng. Con mồi đã được định vị. Và người đạo diễn bệnh hoạn đang mỉm cười đắc thắng.

Chiếc Mercedes Maybach màu đen bóng lộn đỗ xịch trước sảnh Trung tâm Triển lãm Nghệ thuật đương đại.

Minh nhanh chóng bước xuống, vòng qua mở cửa sau, cúi người cung kính: “Mời cậu chủ.”

Bảo Thiên bước ra, chỉnh lại vạt áo vest hàng hiệu. Gã toát lên vẻ ngạo nghễ của kẻ sinh ra ở vạch đích. Mùi nước hoa nam tính pha chút hương gỗ trầm và thuốc lá đắt tiền từ người Thiên xộc vào mũi Minh – cái mùi của tiền bạc và quyền lực mà cả đời Minh khao khát.

“Mày đợi ở đây. Tao vào xem tranh khoảng 30 phút rồi về,” Thiên ra lệnh, giọng lạnh nhạt, không thèm nhìn mặt gã tài xế mới.

“Dạ vâng, thưa cậu,” Minh đáp, nhưng ngay khi bóng Thiên vừa khuất sau cửa kính xoay, tay gã đã run rẩy rút điện thoại ra, nhắn một tin vỏn vẹn: “Nó vào rồi. Vị trí A3. Hành động đi.”

Bên trong sảnh triển lãm vắng vẻ và sang trọng, tiếng nhạc piano du dương dìu dặt.

Ngọc Lan đứng trước một bức tranh trừu tượng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã đứng đây 15 phút, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay. Chiếc váy lụa hai dây mỏng manh mà Minh bắt cô mặc khiến cô cảm thấy trần trụi giữa không gian máy lạnh buốt giá này.

Bình luận

Để lại bình luận