Chương 10

(Hương):

Một ý nghĩ cuối cùng, rõ ràng và cay đắng, vang lên trong đầu cô, không còn là một lời van xin, mà là một lời thú tội, một sự thật đã được định đoạt.

Trời ơi, anh Trung, em đã có lỗi với anh rồi. Em đã vấy bẩn rồi…

Ông Phú bắt đầu gầm lên, những tiếng gầm không thành lời. Ông ta biết mình sắp đến giới hạn. Ông ta gồng cứng người, dồn tất cả sức lực còn lại vào hông, rồi thúc vào một cú cuối cùng, một cú thúc trời giáng, sâu đến tận cùng, như muốn đóng đinh cơ thể cô vào chiếc giường.

Hương cảm thấy dương vật của ông ta phồng to lên, giật lên từng hồi, từng hồi mạnh mẽ bên trong cô. Cùng lúc đó, một dòng chất lỏng ấm nóng, sền sệt, đặc quánh phọt thẳng vào nơi sâu nhất, nơi tử cung của cô. Một cảm giác bị lấp đầy, bị xâm chiếm, bị làm cho ô uế một cách tàn nhẫn và vĩnh viễn.

Nó cứ phun ra liên tục, từng đợt, từng đợt, không ngừng nghỉ, như một vòi nước được mở van hết cỡ. Cô cảm nhận được sự ấm nóng của nó lan tỏa, cảm nhận được mùi tanh nồng đặc trưng xộc thẳng lên. Vừa xuất tinh, ông ta vừa mở choàng mắt, nhìn thẳng vào mắt Hương, một ánh mắt hả hê, đắc thắng của kẻ đã hoàn toàn chinh phục và hủy diệt con mồi.

Sau khi trút ra đến giọt cuối cùng, cơ thể ông ta mềm nhũn. Ông ta đổ vật xuống người cô như một cái bao tải rách, thở hổn hển. Dương vật của ông ta từ từ mềm lại và trượt ra khỏi người cô.

Ngay lập tức, dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh của ông ta, hòa với chất dịch trong suốt của cô, với cả một chút máu hồng do sự thô bạo gây ra, ồ ạt trào ra ngoài. Nó chảy thành một dòng lớn, dinh dính, nhớp nháp, dọc theo kẽ mông và làn da trắng muốt ở đùi cô.

Hương nằm bất động. Hoàn toàn bất động. Cô không khóc nữa. Đôi mắt cô vẫn mở, vô hồn nhìn lên trần nhà.

Cô cảm thấy trống rỗng đến cùng cực.

Cơn bão đã qua. Con thuyền của đời cô đã bị đánh cho tan nát và bị cuốn trôi sang một dòng sông khác. Một dòng sông đục ngầu, dơ bẩn.

Và cô biết, mình sẽ không bao giờ có thể quay trở lại bờ bên kia được nữa. Không bao giờ.

=======================

Cuộc chiến bên trong Thu Hương đã đi đến hồi kết, và lý trí là kẻ chiến bại. Cơ thể cô, với một ý chí nguyên thủy của riêng nó, đã không còn chống cự. Nó đã đầu hàng, và tệ hơn, nó đã bắt đầu mời gọi.

Sự thay đổi tinh vi đó không thể qua mắt được gã đàn ông dày dạn kinh nghiệm trận mạc trên người cô. Ông Phú cảm nhận được sự ướt át mời gọi từ bên dưới, cảm nhận được cái co giật nhè nhẹ của cơ thể cô. Một nụ cười đắc thắng, man rợ hiện trên khuôn mặt đỏ gay của ông ta. Ông ta gầm lên một tiếng, như một con thú được tiếp thêm sức mạnh. Nhịp điệu của ông ta trở nên cuồng loạn, không còn là những cú thúc đơn thuần mà là những cú đóng, những cú nện tàn bạo, như muốn nghiền nát cô ra.

Cảnh tượng trên giường giờ đây không còn là sự chống cự, mà là một vũ điệu của sự hủy diệt. Cơ thể trắng nõn của Hương cong lên, ưỡn ra, phối hợp một cách vô thức với từng cú dập của ông ta. Mái tóc cô bết mồ hôi, dính chặt vào ga giường. Hai bầu vú căng tròn của cô nảy lên điên cuồng theo từng nhịp, hằn rõ những dấu tay đỏ ửng của kẻ đang ghì chặt lấy chúng. Đó là một bức tranh của sự đọa đày, nhưng lại mang một vẻ đẹp ma mị, bệnh hoạn của sự buông thả tuyệt đối.

Tâm trí Hương vỡ vụn. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa. Mọi thứ trở thành một cơn lốc của cảm giác. Cảm giác đau nhói ở nơi bị ghì chặt. Cảm giác căng tức đến nổ tung ở nơi sâu thẳm nhất. Và trên hết, là một luồng khoái cảm xa lạ, một dòng điện tê dại, cứ lớn dần, lớn dần theo từng cú thúc của ông ta. Nó không giống sự êm ái, ngọt ngào của Trung. Nó gai góc, bỏng rát, và đầy tội lỗi. Nó là một liều thuốc độc gây nghiện.

(Hương):

Không… dừng lại… Cảm giác này… nó là gì? Sướng… mình đang cảm thấy sướng ư? Không thể nào! Mình là một con đàn bà dâm đãng! Dâm đãng thực sự! Anh Trung ơi, em xin lỗi… em xin lỗi… nhưng… mạnh nữa đi… mạnh nữa lên!

Lý trí và bản năng xâu xé cô. Cô vừa ghê tởm chính mình, vừa không thể ngăn cơ thể mình khao khát thêm nữa.

Ông Phú, cảm nhận được con mồi sắp sửa tan chảy, càng thêm điên cuồng. Ông ta rút dương vật ra gần hết, rồi lại đóng vào một cú trời giáng, nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất mà ông ta vừa tìm thấy.

Một tiếng “Áaaaaa…” không còn là của sự đau đớn, mà là một tiếng hét của sự sung sướng không thể kìm nén, bật ra khỏi cổ họng cô.

Toàn thân Hương cong lên như một cây cung bị kéo căng. Các ngón chân cô quắp chặt lại. Lưng cô ưỡn lên cao, như muốn đón nhận sự xâm phạm đó một cách trọn vẹn nhất. Và rồi, một cơn co giật mạnh mẽ, một cơn cực khoái đầu đời mà cô chưa bao giờ biết đến, bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể cô.

Bình luận

Để lại bình luận