Chương 8

Sau lời van xin cuối cùng bị dập tắt, Thu Hương không còn nói nữa. Cô buông xuôi. Đôi mắt cô mở to, nhìn trân trối lên trần nhà trắng toát, một cái nhìn vô hồn, trống rỗng. Lý trí cô đã đầu hàng, chỉ còn lại một cơ thể đang phải chịu đựng cuộc hành hạ.

Ông Phú dường như cảm thấy sự phục tùng đó vẫn chưa đủ. Sự chống cự yếu ớt ban đầu của cô có vẻ đã làm ông ta mất hứng. Giờ đây, khi con mồi đã nằm im, ông ta lại muốn một trò chơi mới, một cách thức mới để khẳng định sự thống trị tuyệt đối của mình. Ông ta tạm dừng nhịp điệu của mình, dương vật to lớn từ từ rút ra gần hết, chỉ còn lại phần đầu khấc nóng hổi ngậm hờ ở nơi cửa mình sưng tấy của cô.

Một giây hy vọng mong manh loé lên trong đầu Hương. Có phải ông ta đã xong rồi không?

Nhưng không.

Đó chỉ là một khoảng lặng trước một cơn bão tàn bạo hơn. Ông ta không tha cho cô. Ông ta khẽ nhổm người dậy, rồi dùng một bên chân của mình, đầu gối của ông ta tì mạnh vào phần đùi trong non mềm của cô, từ từ đè nó dạt hẳn sang một bên, ép chặt xuống nệm. Hương khẽ rên lên vì đau. Chân còn lại của ông ta cũng làm tương tự. Hai chân cô giờ đây bị khóa chặt trong một tư thế banh rộng đến cực hạn, không thể khép lại, không thể kháng cự.

Hành động này, một cách tự nhiên và nhục nhã, đã khiến toàn bộ phần hông và hạ bộ của cô bị đẩy ưỡn lên cao. Âm hộ của cô như cong lên, phơi bày trọn vẹn, mời gọi, ở một góc độ hoàn hảo nhất để đón nhận những cú dập từ trên xuống của ông ta.

Bức tranh trên giường lúc này thật quái đản. Thân hình to béo, đỏ au của gã đàn ông chồm hỗm phía trên, đối lập hoàn toàn với cơ thể trắng ngần, thanh mảnh của người phụ nữ bên dưới. Cô nằm đó, hai chân bị banh rộng và đè chặt, phần hông bị đẩy lên cao một cách khiêu khích, tạo thành một đường cong gợi dục nhưng đầy cam chịu. Cơ thể ngọc ngà của cô đã hoàn toàn bị biến thành một bệ đỡ, một vật thể được sắp đặt chỉ để phục vụ cho sự xâm nhập.

Ông Phú hài lòng với “tác phẩm” của mình. Ông ta bắt đầu lại. Lần này, dương vật của ông ta tiến vào một cách dễ dàng hơn nhờ sự trơn trượt ghê tởm mà cơ thể cô đã phản bội tiết ra. Nhưng vì góc độ mới, mỗi cú thúc của ông ta đều sâu hơn, mạnh hơn, dường như chạm đến tận cùng tử cung của cô. Toàn bộ thân dưới của Hương không thể di chuyển, chỉ có phần thân trên của cô bị động, trồi lên thụt xuống theo từng nhịp điệu tàn bạo. Người cô như một con thuyền nan bị sóng dữ vùi dập không thương tiếc.

Để giữ thăng bằng cho những cú thúc đầy uy lực này, hai bàn tay của ông Phú không còn giữ vai cô nữa. Thay vào đó, ông ta tì thẳng lên bộ ngực căng tròn của cô.

Những ngón tay thô ráp của ông ta bấu chặt vào da thịt mềm mại, biến cặp vú của cô thành hai điểm tựa vững chắc. Sức nặng của ông ta dồn cả vào đó. Làn da trắng mịn của cô hằn lên năm dấu tay đỏ ửng. Cô cảm nhận rõ sự đau nhói, cảm giác như thể bộ ngực của mình sắp bị nghiền nát.

(Hương):

Cô cảm nhận sức nặng của hai bàn tay ông ta trên ngực mình. Cảm giác đau điếng, cảm giác nhục nhã đến cùng cực. Nơi đó vốn là nơi bàn tay dịu dàng của Trung vẫn thường âu yếm, giờ đây lại trở thành điểm tựa cho một hành vi bỉ ổi. Cô thấy mình không còn là một người vợ. Cô chỉ là một khối thịt vô tri, một con búp bê tình dục bị điều khiển.

Tâm trí cô dần trở nên trống rỗng. Mọi suy nghĩ về nhân phẩm, về sự phản bội, về chồng, về con đều tan biến. Chỉ còn lại những cảm giác vật lý trần trụi nhất: sự căng tức đến muốn nứt ra ở phía dưới, sự đau nhói ở trên ngực, và nhịp điệu lên xuống một cách máy móc của cơ thể. Thể xác cô đã hoàn toàn bị khuất phục, bị biến thành một cỗ máy chỉ để phục vụ cho dục vọng của kẻ khác.

Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, tiếng thở dốc phì phò của ông Phú, tiếng giường cọt kẹt ai oán… tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đọa đày.

Nhưng ngay trong sự khuất phục tuyệt đối đó, một cuộc chiến khác, âm thầm và đáng sợ hơn, lại sắp bắt đầu từ sâu thẳm bên trong cơ thể cô. Một sự phản bội mà chính cô cũng không thể ngờ tới.

=======================

Cuộc hành hạ vẫn tiếp diễn với một nhịp điệu không đổi, một nhịp điệu của sự thống trị. Ông Phú, như một cỗ máy, say sưa dập dương vật của mình vào thân thể mềm mại bên dưới. Ông ta không còn nói gì, chỉ có tiếng thở phì phò, gấp gáp và tiếng gầm gừ thỏa mãn mỗi khi thúc vào nơi sâu nhất.

Thu Hương đã hoàn toàn tê liệt. Lý trí của cô đã co cụm lại, trốn vào một góc tối tăm nào đó trong tâm hồn để không phải chứng kiến sự thật phũ phàng. Cô chỉ còn tồn tại bằng những cảm nhận của thể xác, một chuỗi những cảm giác đau đớn, nhục nhã kéo dài vô tận. Cặp vú cô vẫn bị hai bàn tay to bè của ông ta ghì chặt, vừa làm điểm tựa, vừa là một món đồ chơi để bóp nắn. Phần hạ bộ của cô bị căng tức đến muốn nổ tung.

Bình luận

Để lại bình luận