Chương 6

Không dừng lại ở đó, bàn tay tội lỗi của ông ta tiếp tục giật phăng chiếc áo lót của cô. Chiếc móc cài bật tung. Bộ ngực được giải phóng, nảy lên một cách tự do, hai nụ hồng cương cứng vì sợ hãi và vì lạnh. Cảnh tượng đó dường như càng làm con thú trong người ông ta thêm điên cuồng. Bàn tay ông ta vồ lấy một bên ngực của cô, bóp mạnh. Hương khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, tiếng kêu bị bóp nghẹt trong lòng bàn tay ông ta.

Rồi đến chiếc quần lót. Cũng là ren trắng, đồng bộ với chiếc áo, một sự trong trắng cuối cùng còn sót lại. Nó cũng bị lột phăng ra một cách không thương tiếc.

Giờ đây, trên người cô không còn một mảnh vải che thân. Toàn bộ cơ thể ngọc ngà, thứ tài sản quý giá nhất mà cô chỉ dành riêng cho chồng, đang phơi bày trần trụi dưới ánh đèn vàng vọt và trước ánh mắt hau háu của một gã đàn ông xa lạ. Cô cảm thấy một sự nhục nhã tột cùng, một sự ô uế không thể nào gột rửa.

Trong một khoảnh khắc, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu cô. Cắn vào tay ông ta, hét lên thật to, đạp vào chỗ hiểm của ông ta. Nhưng rồi, một dòng suy nghĩ khác, lạnh lùng và thực tế hơn, đã dập tắt tất cả.

(Hương): Không được… không được làm vậy… Ông ta là giám đốc, là người nắm giữ vận mệnh của mình. Nếu mình làm ông ta bẽ mặt, ông ta sẽ đuổi việc mình. Công việc này… mình đã phải vất vả thế nào mới có được. Không… mình không thể để mất nó…

Chính sự giằng xé đó, sự đấu tranh giữa liêm sỉ và nỗi sợ hãi mất đi cuộc sống tốt đẹp hơn đã làm tê liệt ý chí phản kháng của cô. Sự chống cự của cô vì thế không đủ quyết liệt. Cô vẫn giãy giụa, nhưng chỉ như một con chim non trong móng vuốt của diều hâu.

Ông Phú cảm nhận được sự khuất phục trong ánh mắt cô. Ông ta cười khà một tiếng, một tiếng cười của kẻ chiến thắng. Ông ta nới lỏng bàn tay đang bịt miệng cô ra, nhưng vẫn dùng cơ thể to lớn của mình đè chặt cô. Hai chân ông ta khéo léo chèn vào giữa, banh rộng cặp đùi thon dài của cô ra.

Rồi ông ta tụt nốt chiếc quần lót của mình xuống.

Cái dương vật to lớn, gân guốc, với cái đầu tù tù đỏ bóng, vốn đã cương cứng từ nãy, bật tung ra, hiên ngang chĩa thẳng vào mặt cô. Nó như một con mãng xà đang sẵn sàng nuốt chửng con mồi.

Hương nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn. Cô cảm nhận được rất rõ, ở phía dưới, nơi nhạy cảm nhất của mình, ông Phú đã kê đầu dương vật vào đúng giữa hai mép thịt âm đạo. Hơi nóng và sự cứng nhắc của nó chọc vào lớp da non mềm mại, báo hiệu một sự xâm phạm không thể tránh khỏi.

Cảm giác nguy hiểm tột cùng đánh thức cô. “Không!” – cô gào lên trong tâm trí. Cô bặm môi, dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng đẩy tấm thân nặng nề của ông Phú ra để vùng dậy, để thoát khỏi cơn ác mộng trần trụi này. Nhưng đã quá muộn.

=======================

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại.

Dưới ánh đèn vàng vọt, Thu Hương nằm đó, một tuyệt tác trần trụi và tan nát. Làn da trắng nõn của cô, nơi vẫn còn lấm tấm vài giọt mồ hôi và nước mắt, nổi bật một cách bi thảm trên tấm ga giường màu xanh đậm. Đôi chân dài miên man của cô bị banh rộng một cách nhục nhã, cặp vú căng tròn vẫn còn hằn nguyên dấu tay thô bạo của ông Phú. Cả cơ thể cô, một sự hài hòa của những đường cong mềm mại mà tạo hóa ban tặng, giờ đây bị vặn vẹo trong một tư thế của sự khuất phục tuyệt đối. Nó là một bức tranh đầy tương phản: vẻ đẹp thanh khiết đang bị vấy bẩn bởi dục vọng trần trụi.

Và ngay tại trung tâm của bức tranh đó, cánh cửa địa ngục đã ở ngay trước mắt.

Cái dương vật to lớn, gân guốc của ông Phú, với cái đầu tù tù đỏ bóng, đang chĩa thẳng vào nơi thầm kín nhất của cô. Hơi nóng và sự cứng nhắc của nó, chỉ cách một khoảng không mong manh, cũng đủ khiến Hương rùng mình. Cô có thể thấy rõ từng đường gân xanh nổi cộm, thấy sự căng tức của một thứ vũ khí đang sẵn sàng khai hỏa.

Lý trí gào thét.

Cô bặm môi, dồn chút sức lực cuối cùng vào hai cánh tay, cố gắng đẩy tấm thân nặng nề của ông ta ra. “Không… không… anh Phú… em xin anh… Đau em…”

Giọng cô vỡ ra, trộn lẫn với tiếng nấc. Đó không còn là lời van xin, đó là tiếng kêu tuyệt vọng của một con thú nhỏ đang bị dồn vào chân tường.

Nhưng đáp lại cô chỉ là một tiếng cười ha hả, một tiếng cười man rợ của kẻ đã hoàn toàn mất hết tính người. Ông ta không thèm để ý đến sự chống cự yếu ớt của cô. Ông ta nhổm phần hông lên một chút, hai tay giữ chặt vai cô như đóng đinh xuống giường, lựa thế.

Rồi ông ta dập mạnh xuống.

Một cơn đau xé ruột ập đến, chạy dọc từ hạ bộ lên đến đỉnh đầu. Hương cảm thấy như thể cơ thể mình bị một thanh sắt nóng đỏ xuyên qua. Cô hét lên một tiếng thất thanh, nhưng tiếng hét bị chính cơn đau và sự kinh hoàng bóp nghẹt lại, chỉ còn là một tiếng “Á…” khô khốc trong cổ họng.

Bình luận

Để lại bình luận