Chương 3

Cô quay sang nhìn chồng. Trung vẫn đang ngủ, hơi thở đều đều, bình yên trong thế giới không có những toan tính mà cô sắp phải bước vào. Cô khẽ cúi xuống, hôn lên má anh, một nụ hôn của sự lưu luyến và một lời xin lỗi không thành lời. “Em đi nhé,” cô thì thầm. Cu Bin vẫn còn say ngủ trong chiếc cũi nhỏ. Cô ngắm nhìn con một lúc lâu, lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ, một dự cảm rằng khi cô trở về, có lẽ cô sẽ không còn hoàn toàn thuộc về thế giới này nữa.

Đúng bảy giờ, chiếc Lexus sang trọng của ông Phú đỗ xịch trước cửa, im lặng và kiêu hãnh, như một con thú săn mồi đến từ một thế giới khác. Hương xách chiếc vali nhỏ, vội vã bước xuống. Cô hơi ngạc nhiên khi mở cửa xe, một làn khí lạnh và mùi nước hoa đắt tiền ùa ra, và chỉ thấy mỗi ông Phú đang ngồi sau tay lái.

“Dạ, chào anh ạ. Anh Long trợ lý không đi cùng mình ạ?” Cô khẽ hỏi, một câu hỏi của sự ngây thơ.

Ông Phú cười, nụ cười vẫn vẻ hiền hậu và tâm lý như mọi ngày, một nụ cười không tốn một xu nhưng mua được cả thế giới. “Anh Long bận chút việc đột xuất ở công ty rồi. Chuyến này chỉ cần mình em là đủ. Lên xe đi.”

Hương ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ. Chiếc xe lăn bánh, êm ru, để lại sau lưng con ngõ nhỏ và những lo toan thường nhật. Không gian bên trong xe hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Trên đường đi, ông Phú tỏ ra rất quan tâm, hỏi han cô về gia đình, về dự định tương lai. Không khí trong xe khá thoải mái, một sự thoải mái được tính toán kỹ lưỡng, khiến những bất an ban đầu của Hương tan biến hết. Cô lại tin rằng mình đang đi cùng một người sếp mẫu mực, một người anh lớn đáng kính.

(Hương): Anh Phú đúng là một người sếp tuyệt vời. Vừa có tài, vừa tâm lý. Chẳng bù cho mấy ông trưởng phòng ở công ty cũ, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ. Đi cùng sếp thế này, mình phải cố gắng thể hiện thật tốt mới được.

Xuống đến Hải Phòng, đối tác đã chờ sẵn. Họ mời cả hai đi ăn trưa tại một nhà hàng sang trọng bên bờ biển. Sau bữa trưa, công việc bắt đầu. Cuộc thảo luận diễn ra khá suôn sẻ. Hương, trong vai một nữ thư ký hoàn hảo, đã trình diễn xuất sắc. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của cô, mọi tài liệu, số liệu đều được trình bày một cách rành mạch. Phía đối tác tỏ ra rất hài lòng. Tưởng chừng mọi việc sẽ kết thúc trong buổi chiều, nhưng ông Phú lại bất ngờ đưa ra một lời đề nghị, một sự thay đổi kịch bản đầy chủ ý:

“Thôi, hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây. Các chi tiết nhỏ còn lại, để sáng mai anh em mình làm việc tiếp cho thong thả. Chiều nay coi như để cô Hương đây có chút thời gian ngắm thành phố Cảng.”

Đối tác vui vẻ đồng ý. Ông Phú đưa Hương đến một khách sạn bốn sao lộng lẫy, nơi đã được đặt sẵn. Anh ta đặt hai phòng đơn, ở cạnh nhau, một sự sắp xếp đầy ẩn ý. “Em vào phòng nghỉ ngơi đi nhé. Anh gọi anh lái xe đưa cậu ấy về nhà họ hàng dưới này chơi. Tối anh em mình đi ăn tiệc với đối tác.”

Hương bước vào phòng. Căn phòng sang trọng hơn bất cứ nơi nào cô từng ở, một cái lồng son. Chiếc giường lớn trải ga trắng muốt, êm ái. Cửa sổ kính rộng nhìn thẳng ra biển, nơi những con sóng bạc đầu đang vỗ về bờ cát. Cô thả người xuống giường, cảm giác mềm mại bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi. Cô thầm ước, giá như một ngày nào đó, gia đình nhỏ của cô cũng có được một không gian như thế này, một ước mơ chính đáng đang vô tình dẫn lối cho cô vào bi kịch.

Đến bảy giờ tối, điện thoại phòng reo, âm thanh sắc lẻm, cắt ngang dòng suy tưởng của cô. Là ông Phú.

“Hương à, chuẩn bị xong chưa em? Khoảng mười lăm phút nữa mình đi nhé.”

“Dạ, em xong rồi ạ.”

Hương đứng trước gương, một lần nữa trong ngày. Cô nên mặc gì cho buổi tế lễ này? Cuối cùng, cô chọn chiếc váy liền thân màu trắng mà chồng cô mới tặng dịp sinh nhật, một lựa chọn vô thức như để bám víu vào sự trong sạch cuối cùng. Chiếc váy có thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, cổ thuyền, tay lỡ, chiết eo nhẹ, dài qua gối, tôn lên vóc dáng cao ráo và thanh lịch của cô. Cô xõa mái tóc dài ra, chải mượt, để nó buông hờ trên bờ vai như một dòng suối đen. Cô trang điểm kỹ hơn một chút so với ban sáng, nhấn vào đôi mắt to tròn và đôi môi mọng. Nhìn mình trong gương, cô thấy hài lòng. Một vẻ đẹp đằm thắm, chín chắn nhưng vẫn đầy quyến rũ. Một vẻ đẹp bi thảm của một bông hoa sắp bị vùi dập.

Bữa tiệc được tổ chức tại một nhà hàng hải sản nổi tiếng, một sân khấu ồn ào, náo nhiệt. Trên bàn, ngoài ông Phú và cô, còn có ba người đàn ông phía đối tác, tất cả đều có vẻ là những tay kinh doanh sành sỏi, những con cá mập đã quen mùi máu. Sau vài câu chào hỏi, rượu được rót ra, sóng sánh trong những chiếc ly thủy tinh.

Bình luận

Để lại bình luận