Chương 2

(Hương): Trời ơi, thật không thể tin được. Cuộc đời mình sắp sang một trang mới rồi. Sẽ có tiền mua sữa tốt cho con, sẽ có tiền sắm sửa cho chồng, sẽ không còn phải lo lắng mỗi khi tháng hết tiền vơi. Ông Phú thật đúng là một người sếp mẫu mực, biết nhìn người tài.

Cô bước ra khỏi phòng giám đốc, lòng lâng lâng hạnh phúc trên một đám mây của sự ngây thơ. Cô tin tưởng tuyệt đối vào ông Phú, một người sếp mà cô cho là đứng đắn, một người có tài lãnh đạo đã đưa công ty làm ăn phát đạt. Niềm tin trong trẻo đó khiến cô không nhận ra cái nhìn của ông ta khi cô quay lưng bước đi, một cái nhìn quét từ gót chân lên đến mái tóc dài của cô.

Tối hôm đó, cô báo tin cho chồng. Trung mừng cho vợ ra mặt, một niềm vui thuần khiết của người đàn ông yêu vợ hơn chính bản thân mình.

“Thế thì tốt quá rồi em ạ! Phải ăn mừng thôi! Hay cuối tuần mình mời sếp một bữa cơm cảm ơn đi em.”

Hương đồng ý ngay. Bữa cơm cảm ơn diễn ra trong không khí vui vẻ, một vở kịch hoàn hảo mà đạo diễn chính là ông Phú. Ông ta tỏ ra rất gần gũi, hỏi han chuyện gia đình, chuyện con cái, khen Trung có người vợ vừa đẹp vừa giỏi. Mỗi lời khen của ông ta là một sự thẩm định, mỗi cái vỗ vai thân tình là một sự đánh dấu chủ quyền vô hình. Và Hương, cô chỉ thấy lòng mình càng thêm tin tưởng và ngưỡng mộ ông sếp mẫu mực của mình.

Công việc cứ thế trôi đi trong một ảo ảnh ngọt ngào. Hương như cá gặp nước, cô lao vào guồng quay mới với tất cả sự say mê. Cô say sưa làm việc, học hỏi, mở rộng các mối quan hệ. Ngoài lương, cô còn có thêm những khoản thu nhập khác từ các hợp đồng mà cô phụ trách, những đồng tiền có mùi của giấy mới và cơ hội. Ước mơ về một chiếc xe SH láng coóng, thay cho chiếc xe máy cũ kỹ của hai vợ chồng, không còn quá xa vời. Nó trở thành một nỗi ám ảnh ngọt ngào. Cô chăm chỉ dành dụm, đếm từng đồng, cảm nhận niềm vui của một người phụ nữ đang dần làm chủ được số phận của mình, mà không biết rằng, sợi dây số phận đó lại đang nằm trong tay một kẻ khác.

Mọi thứ dường như là một giấc mơ đẹp. Một giấc mơ được xây trên miệng vực.

Cho đến một buổi sáng thứ Ba, khi cô đang bận rộn sắp xếp lịch làm việc, khi ánh nắng vẫn còn trong trẻo và cô vẫn còn tin vào giấc mơ của mình, ông Phú gọi cô vào phòng.

“Hương này,” ông nói, sau khi cô đã đặt tách trà nóng lên bàn cho ông, hơi nước mỏng manh bốc lên rồi tan biến vào không khí. “Em chuẩn bị cho anh toàn bộ hồ sơ, tài liệu về dự án với đối tác ở Hải Phòng nhé.”

“Dạ, có cần gấp không anh?” Cô vẫn quen miệng gọi ông là “anh” trong những lúc riêng tư như thế này, một sự thân mật của công việc, trong sáng và vô hại.

“Gấp. Sáng thứ Năm tuần này chúng ta sẽ đi. Có lẽ phải đến thứ Bảy mới về được.”

Bàn tay đang định thu lại của Hương khựng lại một giây trên không trung. “Dạ? Đi những ba ngày ạ?”

Cô hơi ngần ngại. Đây là lần đầu tiên cô phải đi công tác xa nhà và qua đêm. Từ trước đến nay, dù bận rộn đến mấy, tối nào cô cũng về với chồng con, về với cái tổ ấm chật chội nhưng an toàn của mình. Một cảm giác bất an mơ hồ, lạnh lẽo như một con rắn nhỏ, chợt trườn qua tâm trí cô.

Nhưng rồi cô nhanh chóng gạt nó đi, như người ta xua một con côn trùng khó chịu.

(Hương): Mình nghĩ vớ vẩn gì vậy? Đi công tác là chuyện bình thường của một thư ký. Sếp tin tưởng mới giao cho mình đi cùng, đó là một đặc ân. Vả lại, có gì phải sợ chứ? Mình sống đứng đắn, anh Phú cũng là người mẫu mực, sẽ không ai có thể dị nghị gì được. Cái bóng ma của sự bất an là do mình tự tạo ra.

Cô ép mình mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp, một chiếc mặt nạ hoàn hảo. “Dạ, em hiểu rồi ạ. Em sẽ chuẩn bị mọi thứ ngay đây anh.”

Hương không biết rằng, chuyến đi Hải Phòng đó, không phải là một chuyến công tác bình thường. Nó là một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn vào một thế giới mà cô chưa bao giờ tưởng tượng ra, một thế giới sẽ thay đổi cuộc đời cô mãi mãi, nơi những chiếc mặt nạ sẽ rơi xuống và sự thật trần trụi sẽ hiện nguyên hình.

=====================

Sáng thứ Năm, Hà Nội se lạnh, một cái lạnh ngọt ngào báo hiệu mùa đông sắp tới. Hương dậy từ sớm, khi cả thành phố còn đang im lìm trong giấc ngủ. Cô đứng trước tủ quần áo, đắn đo hồi lâu. Đây không chỉ là một chuyến công tác, đây là một màn trình diễn. Cô muốn mình phải thật chuyên nghiệp, một sự chuyên nghiệp không tì vết, như một bộ áo giáp. Cuối cùng, cô chọn một bộ vest công sở màu be nhạt, chiếc quần tây ống đứng và áo sơ mi lụa màu trắng bên trong. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son hồng đất để che đi sự mệt mỏi và làm gương mặt thêm tươi tắn. Mái tóc dài được cô búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon và vầng trán thông minh. Một hình ảnh hoàn hảo của sự thanh lịch và trong sáng.

Bình luận

Để lại bình luận