Chương 6

Lan đang ngồi trên mép giường, hai chân thon dài mang tất trắng cao đến gối đung đưa nhẹ. Cô đang đếm tiền. Những tờ USD xanh lét được ngón tay thon dài của cô miết qua, đếm roẹt roẹt. Đếm xong, cô ngẩng lên nhìn vào ống kính (nơi gã đàn ông đang quay), nở một nụ cười lẳng lơ – nụ cười mà Nam chưa bao giờ nhận được trong suốt 3 năm hôn nhân.

“Đủ rồi ạ. Bây giờ em sẽ trả ‘lãi suất’ cho nhà đầu tư đây.” – Giọng Lan trong video vang lên, ngọt như mía lùi nhưng lạnh như băng.

Camera rung lắc rồi tiến lại gần. Lan quỳ xuống thảm. Cô tháo kính ra, ngậm gọng kính vào miệng một cách điệu nghệ, ánh mắt liếc lên đầy vẻ phục tùng.

Nam nín thở. Anh thấy vợ mình – người phụ nữ đêm nào cũng nằm bên cạnh anh với bộ pijama kín cổng cao tường – đang há miệng rộng hết cỡ.

Một cây hàng khổng lồ, da màu sẫm, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ, chiếm trọn khung hình. Nó thô bạo ấn vào khuôn miệng nhỏ nhắn của Lan.

Nam zoom vào. Ống kính macro sắc nét ghi lại từng chi tiết sinh học trần trụi:

Đôi môi đỏ mọng của Lan bị nong rộng, căng da ra đến mức trong suốt. Má cô hóp lại, tạo thành hai hố sâu hun hút. Tuyến nước bọt của Lan hoạt động quá tải dưới sự kích thích cơ học. Nước dãi trong suốt trào ra từ khóe mép, kéo thành những sợi dây dính nhớp, chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ tong tỏng xuống cổ áo sơ mi trắng, làm lớp vải mỏng trở nên trong suốt, dính bết vào da thịt.

Khi gã đàn ông thúc sâu vào tận cuống họng, Nam thấy rõ cổ Lan giật nảy lên, mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra vằn lên những tia máu đỏ. Nước mắt sinh lý ứa ra, làm nhòe đi lớp mascara, tạo thành những vệt đen nhem nhuốc chảy dài trên má.

Nhưng cô không nôn. Cô nuốt. Cô điều khiển cơ họng của mình mở ra, đón nhận sự xâm lấn thô bạo đó như một cái máy hút công suất lớn. Tiếng lép nhép, ọc ọc vang lên đặc quánh, nhớp nháp, xâm chiếm màng nhĩ Nam.

Nam gập người xuống, dạ dày quặn thắt lại như có ai đấm mạnh vào bụng. Cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Hình tượng “Thánh nữ” trong lòng anh vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh thủy tinh sắc nhọn, găm vào tim anh rướm máu.

Vợ anh. CEO Hoàng Lan. Người phụ nữ luôn nói chuyện đạo lý kinh doanh, người luôn chê anh “trẻ con”, người luôn yêu cầu anh phải rửa tay sạch sẽ trước khi chạm vào người cô… Lại đang quỳ gối, dùng cái miệng xinh đẹp đó để làm sạch dương vật cho một gã đàn ông xa lạ vì tiền.

“Kinh tởm… Thật kinh tởm…” Nam rên rỉ, nước mắt trào ra.

Nhưng…

Trong cái khoảnh khắc tột cùng của sự ghê tởm đó, một phản ứng sinh học trớ trêu và bệnh hoạn bắt đầu trỗi dậy.

Bàn tay Nam, thay vì tắt video, lại vô thức trượt xuống đũng quần mình. Anh cảm nhận được một sự cương cứng đau điếng. Thằng nhỏ của anh – thứ vốn dĩ hay ỉu xìu trước vẻ lạnh lùng của Lan – giờ đây đang gồng lên, giật giật từng hồi trong chiếc quần Jean chật chội.

Nam nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh không nhìn thấy sự đau đớn của vợ nữa. Anh nhìn thấy Ruby.

Anh thấy sự dâm đãng trong đôi mắt trợn ngược đó. Anh thấy kỹ năng điêu luyện của cái lưỡi đang xoắn lấy đầu khấc tím tái kia. Anh thấy một con thú cái đang phục vụ chủ nhân với tất cả sự tận tụy của bản năng.

Một ý nghĩ đen tối, như một liều thuốc phiện số, len lỏi vào não bộ Nam, làm tê liệt vùng đạo đức: “Cô ấy không lãnh cảm. Cô ấy chỉ lãnh cảm với MÌNH. Cô ấy biết làm tình. Cô ấy là một bậc thầy. Và mình… mình muốn xem cô ấy còn làm được những gì nữa.”

Tiếng động cơ xe hơi êm ru vọng lại từ sân trước cắt ngang cơn say máu của Nam. Tiếng lốp xe nghiến lên sỏi lạo xạo. Cánh cửa gỗ sồi tầng trệt mở ra, tiếng giày cao gót cộp… cộp… vang lên, đanh gọn và quyền lực.

“Chồng ơi! Em mua sushi cá hồi về rồi nè. Xuống ăn thôi!”

Bình luận

Để lại bình luận