Chương 5

Nam mỉm cười, một nụ cười bệnh hoạn. Anh kéo chuột, lưu file vào thư mục ẩn mang tên: My_CEO.

Căn phòng áp mái nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian, tách biệt hoàn toàn với vẻ hào nhoáng, sạch sẽ đến vô trùng của những tầng dưới. Nắng chiều muộn xuyên qua ô cửa kính tròn bám đầy mạng nhện, chiếu một luồng sáng vàng ệch, đặc quánh vào không trung. Trong luồng sáng đó, hàng vạn hạt bụi li ti nhảy múa hỗn loạn như những sinh vật phù du đang giãy chết.

Nam ho khan, xua tay gạt đi lớp màng tàng hình trước mặt. Mùi giấy cũ ẩm mốc, mùi gỗ mục và mùi long não hăng hắc xộc thẳng vào khứu giác, kích thích những dây thần kinh hoài niệm. Anh đang tìm kiếm tư liệu cho video kỷ niệm 5 năm thành lập “Muse Interiors”. Anh muốn tìm lại hình ảnh cô sinh viên nghèo Hoàng Lan – người vợ tần tảo, nghị lực mà anh luôn tôn thờ như một vị thánh sống.

“Đâu rồi nhỉ…” Nam lẩm bẩm, bàn tay búp măng thon dài lần mò trên những chồng báo cũ ố vàng.

Trong góc phòng, một chiếc rương gỗ sồi cũ kỹ nằm chơ vơ. Lớp vecni đã bong tróc, để lộ những thớ gỗ nứt nẻ, khô khốc như da thịt của một người già hấp hối. Nam dùng xà beng nạy nhẹ. Ổ khóa rỉ sét bật tung với một tiếng “Cạch” khô khốc, gãy vụn như xương sụn giòn tan.

Bên trong rương là một mớ hỗn độn của quá khứ: Những bản vẽ tay nham nhở mực, những cuốn giáo trình kinh tế quăn mép. Nam mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ qua những nét chữ nắn nót của vợ. Nhưng khi anh nhấc chồng sách lên, trọng lực đã phản bội kết cấu mục nát của chiếc rương. Đáy rương sập xuống.

Một âm thanh kim loại va chạm vang lên, lạnh lẽo và lạc lõng.

Từ lớp đáy giả, một vật thể màu đen tuyền trượt ra. Đó là một chiếc hộp kim loại hình chữ nhật, bề mặt sơn tĩnh điện đen bóng, không một vết xước, không một hạt bụi. Nó nằm đó, trơ trọi và kiêu hãnh giữa đống phế liệu gỗ mục, giống như một khối u ác tính mọc lên từ cơ thể khỏe mạnh.

Nam cau mày. Anh vươn tay chạm vào nó. Cảm giác lạnh toát truyền từ đầu ngón tay chạy dọc sống lưng, khiến lỗ chân lông trên cánh tay anh dựng đứng. Trên nắp hộp, một dòng chữ được dán bằng máy in nhãn Dymo chuyên nghiệp hiện lên sắc nét:

“ANGEL INVESTORS” (CÁC NHÀ ĐẦU TƯ THIÊN THẦN)

Nam mở nắp hộp. Không có khóa. Bên trong lót nhung đỏ thẫm – màu của máu đông. Một cuốn sổ tay bọc da đen và một ổ cứng SSD loại cao cấp nằm gọn lỏn.

Anh mở cuốn sổ tay ra trước. Những trang giấy trắng tinh, mực viết vẫn còn sắc nét.

Trang 1: “Mr. Hưng – Seed Round: $10.000”

Ghi chú: “Thích kiểm soát (Dominant). Ghét mùi nước hoa ngọt. Thích gọi là ‘Ông chủ’. Doggy style only ”

Trang 2: “Mr. Smith – Series A: $20.000”

Ghi chú: “Thích đồng phục nữ sinh. Fetish chân và tất giấy. Yêu cầu oral sex sâu (Deep throat).”

Trang 3: “Mr. Herry – Bridge Round: $15.000”

Ghi chú: “Thích bạo lực (Sadist). Thích để lại dấu vết. Cần chuẩn bị gel bôi trơn gốc nước ”

Nam cảm thấy máu trong người dồn hết lên não, thái dương giật liên hồi từng chập thình thịch. Đây không phải là danh sách nhà đầu tư. Đây là một bảng báo giá. Một thực đơn. Vợ anh – CEO Hoàng Lan thanh cao – đã huy động vốn điều lệ bằng chính cơ thể mình. Cô ta không bán cổ phần, cô ta bán niêm mạc và lòng tự trọng.

Tay run rẩy, Nam lấy chiếc ổ cứng SSD cắm vào laptop mang theo. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình 13 inch hắt lên khuôn mặt trắng bệch của anh, biến hốc mắt anh thành hai hố sâu đen ngòm.

Thư mục đầu tiên: “01_THE_TITAN” (Gã Khổng Lồ).

Nam click chuột. Video rõ nét hiện lên. Không có âm nhạc, chỉ có tiếng xè xè của điều hòa khách sạn và tiếng thở dốc nặng nề.

Một Lan của 5 năm trước hiện ra. Cô trẻ hơn, khuôn mặt bầu bĩnh hơn, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận gọng tròn thì vẫn sắc sảo đến đáng sợ.

Cô mặc một bộ đồng phục nữ sinh kiểu Nhật: Áo sơ mi trắng ngắn cũn cỡn, căng cứng ở phần ngực, chiếc nơ đỏ thắt hờ hững ở cổ. Chân váy kẻ caro xếp ly ngắn đến mức chỉ cần cô cử động nhẹ, mép ren của chiếc quần lót trắng tinh khiết bên trong lại lộ ra, khiêu khích thị giác tột độ.

Bình luận

Để lại bình luận