Chương 3

Dưới lớp áo hai dây lụa đen mỏng tang, vòng một của Lan hiện lên đồ sộ và nặng trĩu. Chất lụa cao cấp rũ xuống, ôm sát lấy từng đường cong của bầu ngực, tạo thành những nếp gấp mềm mại ở khe rãnh sâu hun hút. Sự tương phản giữa làn da trắng lóa như bưởi bóc vỏ ở thềm ngực và màu đen tuyền của lụa tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ trên màn hình LCD sắc nét. Nam nuốt nước bọt. Anh thấy rõ hai điểm nhô lên dưới lớp vải lụa mỏng manh. Chúng đang cương cứng, đẩy lớp vải căng ra.

Nam buông máy ảnh xuống, để nó treo lủng lẳng trước ngực bằng dây đeo da. Anh lao tới, quỳ một chân lên mép ghế, chen vào giữa hai chân Lan đang bắt chéo.

“Casting cũng được!” Nam thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai Lan. “Nếu em diễn đạt, anh sẽ cho em… file gốc ”

Anh cúi xuống. Không hôn môi. Anh hôn lên phần da cổ đang ướt đẫm mồ hôi của cô.

Đôi môi khô khốc của Nam chạm vào làn da nóng hổi, trơn trượt của Lan. Vị mặn chát của muối khoáng hòa lẫn với vị đắng ngọt của nước hoa Santal Blush và mùi phấn sáp tạo nên một hương vị gây nghiện. Đó là mùi của sự lao động, của áp lực, và của dục vọng bị nén.

Lan ngửa cổ ra sau tựa vào thành ghế da đen, để lộ hoàn toàn yết hầu trắng ngần. Mắt cô nhắm nghiền, tận hưởng sự va chạm nhưng môi vẫn giữ nụ cười khinh bạc.

“Hư hỏng…” Cô thì thầm, giọng nói như bị kẹt lại trong cổ họng đầy nước bọt. “Vừa nãy còn ‘mình ơi’ ngọt xớt. Giờ định giở trò ngay tại văn phòng à?”

Bàn tay Nam – lúc nãy còn cầm máy ảnh lạnh ngắt – giờ luồn vào dưới lớp váy bút chì chật chội. Anh cảm nhận được sức nóng hầm hập tỏa ra từ đùi non của vợ.

Sự chênh lệch nhiệt độ khiến Lan rùng mình. Làn da đùi mịn màng của cô nổi gai ốc từng đợt khi những ngón tay lạnh lẽo của Nam miết dọc theo đường viền của chiếc quần lót ren.

“Ướt rồi…” Nam thì thào, giọng nói mang âm sắc của một bác sĩ đang chẩn đoán lâm sàng. Ngón tay anh chạm vào đũng quần lót. Nó sũng nước. Một sự ẩm ướt nhớp nháp, lầy lội, không phải là sự ẩm ướt lãng mạn.

“Bà giám đốc đi tiếp khách về mà ướt thế này sao? Em tiếp khách bằng rượu hay bằng cái này?”

Lan không trả lời. Cô đạp nhẹ gót giày mũi nhọn vào vai Nam. Một cú đạp không đủ lực để đẩy ra, mà như một sự khiêu khích, mời gọi. Mũi giày kim loại lạnh buốt cọ vào cổ Nam, tạo ra một cảm giác đau nhói đầy khoái cảm.

Cô kéo mạnh dây khóa quần của Nam. Soạt Âm thanh dây kéo kim loại vang lên chát chúa trong căn phòng yên tĩnh. Không có màn dạo đầu êm ái. Chỉ có nhu cầu xả stress của một con thú cái bị cầm tù trong bộ vest công sở.Khi Nam xâm nhập, Lan không rên rỉ âu yếm. Cô cắn chặt môi dưới, tay bấu chặt vào tay vịn ghế da. Móng tay cô cào lên lớp da bò cao cấp, tạo ra tiếng két… két… ghê người. Nam cảm thấy mình đang bị hút vào một vùng đầm lầy nóng bỏng. Dịch thủy của Lan tiết ra quá nhiều, tạo thành những tiếng lép nhép, chùn chụt ướt át mỗi khi anh thúc vào. Nó trơn tuột, dính dấp, bao bọc lấy dương vật anh như một lớp keo sinh học.

Lan đang tận hưởng cảm giác bị lấp đầy để quên đi những con số nợ nần đang nhảy múa trong đầu. Cô cong người lên, ép chặt bộ ngực đồ sộ vào ngực Nam, để mồ hôi của hai người hòa vào nhau, dính bết lại.

Ngay trong lúc cao trào, khi những cú thúc trở nên dồn dập như máy đóng cọc, bản năng kẻ rình mò của Nam lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả bản năng tình dục.

Anh nhoài người ra sau, với tay cầm lấy chiếc máy ảnh Leica. Anh đưa nó lên mắt, trong khi phần dưới vẫn đang gắn chặt vào cơ thể Lan.

Tách! Tách! Tách!

Chế độ chụp liên tục được kích hoạt. Tiếng màn trập vang lên như tiếng súng máy.

Trên màn hình LCD 3 inch sắc nét, Nam nhìn thấy một thực tại trần trụi mà mắt thường không thể nắm bắt kịp:

Bình luận

Để lại bình luận