Chương 2

Lan ngước lên nhìn Nam. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng mỏng tang nheo lại. Lớp phấn nền ở vùng cánh mũi đã bắt đầu trôi nhẹ do dầu và mồ hôi, để lại ra vài lỗ chân lông li ti đang giãn nở. Sự không hoàn hảo đó, với Nam, lại đẹp đến mức bệnh hoạn.

“Thôi đi ông tướng!” cô ấy cười, nụ cười nửa miệng, mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ nũng nịu của một người vợ biết mình được chiều chuộng.

“Chụp choẹt gì giờ này? Em rã rời chân tay rồi. Đừng bắt em diễn sâu quá, hôm nay em cười hết nổi rồi.”

Dù miệng từ chối, nhưng cơ thể cô ấy vẫn tuân theo sự dẫn dắt của Nam. Lan bước về phía chiếc ghế da Giám đốc Nam đã đặt sẵn giữa phông nền xám. Lan ngồi xuống. Ngay lập tức, phản xạ nghề nghiệp trỗi dậy. Lan thẳng lưng, hai chân khép lại, nghiêng nhẹ về một bên, hai tay đặt chồng lên nhau trên đùi. Một dáng ngồi chuẩn mực trong sách giáo khoa lễ tân: Kín đáo. Lịch sự. Và tẻ nhạt đến chết người.

Nam nhăn mặt sau ống ngắm, không cần một bức ảnh thẻ. Nam cần một sự rạn nứt.

“Đừng, mình ơi. Em cứng quá!” Nam hạ máy xuống, bước lại gần cô ấy. “Lan thả lỏng ra. Tưởng tượng đây là phòng làm việc riêng, không có nhân viên, không có đối tác. Hoàng Lan là bà hoàng ở đây. Lan có quyền… hư hỏng một chút.”

Nam đứng ngay sau lưng ghế. Lan ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào thành ghế da, mắt nhắm nghiền.

Không gian trong studio tại gia dường như bị bóp nghẹt lại. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc đèn 300W kêu u u trầm thấp, cộng hưởng với tiếng màn trập tách… tách… khô khốc tạo nên một nhịp điệu thôi miên.

Nhiệt độ phòng đã tăng lên đáng kể. Ánh sáng vàng 3200K không chỉ chiếu sáng, nó đang nung chảy lớp vỏ bọc của Lan. Nam không còn đứng ở vị trí an toàn sau chân máy nữa. Anh tháo chiếc Leica SL2 ra khỏi ngàm, cầm tay, bắt đầu di chuyển quanh “con mồi” với những bước chân êm ru của một kẻ đi săn.

Qua ống kính xóa phông mù mịt, thế giới xung quanh Lan tan biến thành những đốm vàng óng. Chỉ còn lại cô – một thực thể sống động, nóng hổi và đang bắt đầu rạn nứt.

“Em nóng không?” Nam hỏi, giọng khàn đi, mắt vẫn không rời khỏi kính ngắm . “Anh thấy mồ hôi ở cổ rồi. Nó đang chảy xuống đấy ”

Lan không trả lời ngay. Cô ngồi trên chiếc ghế da giám đốc, đầu hơi ngửa ra sau. Dưới sức nóng của đèn studio và lớp áo vest Max Mara dày dặn, cơ thể cô bắt đầu phản ứng theo cơ chế thủy lực học tự nhiên. Một giọt mồ hôi nhỏ, trong vắt như pha lê, rịn ra từ chân tóc mai, trườn chậm rãi qua thái dương, để lại một vết bóng loáng trên lớp phấn nền mịn màng trước khi biến mất vào cổ áo sơ mi.

Nam zoom vào chi tiết đó. Anh thấy rõ lỗ chân lông trên da cô đang giãn nở để hô hấp. Sự “không hoàn hảo” này kích thích anh tột độ. Nó phá vỡ vẻ đẹp tượng sáp của một nữ doanh nhân, thay vào đó là sự chân thực của xác thịt đàn bà.

“Cởi bớt cúc áo vest ra đi!” Nam ra lệnh, ngón tay trỏ miết nhẹ lên cò chụp, sẵn sàng bắt trọn khoảnh khắc. “Thoải mái một chút mới tự nhiên. Khách hàng thích nhìn thấy con người thật của em ”

Lan từ từ mở mắt. Cô nhìn thẳng vào ống kính đen ngòm đang chĩa vào mặt mình. Cô không nhìn Nam, cô nhìn vào sự phản chiếu méo mó của chính mình trong thấu kính lồi ấy. Trong tích tắc đó, Lan biến mất, nhường chỗ cho Ruby.

“Thưa nhiếp ảnh gia!” Lan nhếch mép cười, một nụ cười lơi lả đầy tính mỉa mai, đối lập hoàn toàn với bộ trang phục quyền lực cô đang mặc. “Anh đang chụp Profile công ty hay đang muốn… ‘casting’ diễn viên phim cấp ba thế? Yêu cầu của anh hơi quá phận sự rồi đấy ”

Miệng từ chối, nhưng tay cô lại hành động khác hẳn.

Những ngón tay thon dài được sơn móng màu nude bóng lưỡng chậm rãi đưa lên. Cô khẽ nạy chiếc cúc áo vest duy nhất. Pựt Chiếc áo bung ra, rũ xuống hai bên tay vịn ghế, phơi bày hoàn toàn cơ thể phồn thực bên trong.

Bình luận

Để lại bình luận