Chương 1

Đồng hồ trên tường điểm 10 giờ 15 phút tối. Kim giây trôi đi trong im lặng, chỉ để lại tiếng tích… tắc… khô khốc, đều đặn như nhịp tim của một bệnh nhân đang chờ phẫu thuật.

Căn phòng làm việc kiêm Studio tại gia của Nam chìm trong một thứ ánh sáng nhân tạo được tính toán kỹ lưỡng. Nam không bật đèn trần. Thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo đó quá trung thực, quá tàn nhẫn cho một buổi tối vợ chồng. Thay vào đó, Nam bật cây đèn Continuous Light (Đèn sáng liên tục) công suất 150W, được che chắn bởi một Softbox bát giác khổng lồ. Nhiệt độ màu được Nam tinh chỉnh ở mức 3200K – màu vàng ấm của hoàng hôn, hay chính xác hơn, là màu của sự nịnh nọt thị giác. Nó vuốt ve lên bề mặt đồ vật, biến lớp da bọc ghế sofa màu đen tuyền trở nên bóng bẩy như được phủ dầu, và biến những hạt bụi lơ lửng trong không khí thành những tinh thể vàng kim.

Không gian đặc quánh mùi hương. Đó là một hỗn hợp phức tạp mà Nam gọi là “Mùi của Thành Đạt”. Hương sả chanh từ máy xông tinh dầu phun ra từng làn khói mỏng mảnh, cố gắng lấn át, nhưng không thể che giấu hoàn toàn mùi nước hoa Tom Ford Santal Blush còn vương lại trên áo vest của vợ anh ta. Mùi gỗ đàn hương nồng nàn, pha chút vị cay của gia vị phương Đông – thứ mùi hương quyền lực, đắt tiền và xa cách.

Nam đứng trước bàn làm việc, tay đeo găng cotton trắng, tỉ mỉ lau ống kính. Thấu kính lồi to bản phản chiếu khuôn mặt Nam – một gã đàn ông với đôi mắt sau gọng kính kim loại đang rực lên một sự hưng phấn kỳ lạ. Nam không nhìn Lan như một người chồng đợi vợ về ăn cơm. Nam nhìn cô ấy như một mẫu vật vừa trở về từ môi trường hoang dã, mang trên mình đầy đủ những dấu vết của cuộc chiến thương trường, đang chờ được Nam giải phẫu bằng ánh sáng.

Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra. Hoàng Lan bước vào.

Lan không đi vào. Lan trượt vào không gian của Nam như một bóng ma sang trọng. Cơ thể cô ấy, dù đã trải qua mười hai tiếng đồng hồ quần thảo với những con số và hợp đồng, vẫn giữ được trục thẳng đứng đáng kinh ngạc. Đó là thói quen, hay đúng hơn là phản xạ có điều kiện của một CEO: không bao giờ được phép gù lưng, dù xương sống có đang gào thét vì mỏi mệt.

Lan ném chiếc túi xách màu xám ghi lên bàn trà kính. Tiếng kim loại của khóa túi va vào mặt kính cạch một cái, sắc lẹm. Lan thở hắt ra một hơi dài – âm thanh haizz nén chặt trong lồng ngực giờ mới được giải phóng.

“Mệt quá…” – Lan lầm bầm, tay đưa lên xoa thái dương.

Dưới ánh đèn 3200K, Nam quan sát lớp giáp của cô ấy. Hôm nay Lan mặc bộ Suit may đo từ nhà mốt Max Mara, tông màu kem nhã nhặn. Chất vải tuyết mưa dày dặn, đứng form, ôm lấy cơ thể cô ấy như một pháo đài kiên cố. Phần vai áo được độn nhẹ, tạo nên sự uy quyền cần thiết cho một người phụ nữ lãnh đạo, nhưng lại giấu đi bờ vai xuôi mềm mại mà Nam biết rõ bên dưới.

Nhưng chi tiết đắt giá nhất không nằm ở bộ Suit. Nó nằm ở sự tương phản. Bên trong lớp áo khoác dày cộp kia, Lan chỉ mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa satin đen tuyền. Lớp lụa mỏng manh, trơn trượt, buông lơi trên thềm ngực, đối lập gay gắt với sự cứng nhắc của áo vest. Nó như một lời gợi ý, một khe hở nhỏ nhoi của sự gợi cảm đàn bà đang cố gắng thoát ra khỏi cái vỏ bọc doanh nhân khô khan ấy.

Nam nhìn xuống chân Lan. Đôi giày gót nhọn Jimmy Choo mũi kim loại ánh vàng, cao 10 phân, vẫn đang găm chặt gót chân cô ấy xuống sàn gỗ. Cổ chân em, nơi lộ ra giữa gấu quần âu và mép giày, nổi lên những đường gân xanh mờ nhạt dưới lớp da mỏng. Dấu hiệu của sự căng thẳng kéo dài. Máu đang dồn xuống đó, nặng trĩu.

“Mình ơi!” Nam lên tiếng, giọng trầm và cố giữ vẻ bình thản, dù ngón tay đang siết chặt thân máy ảnh.

“Chịu khó ngồi vào ghế một chút. Anh vừa set xong ánh sáng này, mượt lắm. Chỉ cần 5 phút thôi. Anh muốn bắt cái thần thái lúc em vừa đi tiếp khách về. Nó… quyền lực lắm.”

Bình luận

Để lại bình luận