Chương 10

– Kế Hoạch Khai Cung Cho Thư Ký
“Vậy à? Thế thì tốt quá. Cảm ơn cậu nhé, Trần Quốc Huy.” Tôi gật gù, không hề cảm thấy ghen tuông mà ngược lại thấy nhẹ nhõm vì có người giải quyết nhu cầu cho cô thư ký rắc rối.
“Phó tổng khách sáo quá,” Trần Quốc Huy vừa nói vừa thò tay vào trong áo sơ mi của Nguyễn Thị Thu Trang, bóp nắn bầu ngực nhỏ nhắn nhưng săn chắc, “Nhiệm vụ của tôi là phục vụ ngài. Giúp ngài giải quyết chút chuyện nhỏ này có đáng gì đâu ạ.”
Tôi chợt nảy ra một ý: “À đúng rồi, nhân tiện cậu giúp Nguyễn Thị Thu Trang khai cung luôn đi. Cô ấy làm thư ký cho tôi ba năm nay, tôi cũng chỉ quan hệ bình thường thôi, chưa bao giờ chạm được đến tử cung cả.”
“Khai cung? Là cái gì thế ạ?” Nguyễn Thị Thu Trang ngừng nhún nhảy, ngơ ngác hỏi.
“Là để dương vật xuyên qua cổ tử cung, đầu khấc chui tọt vào bên trong tử cung ấy,” tôi giải thích đầy hào hứng, “Hôm qua Trần Quốc Huy đã giúp vợ anh khai cung rồi. Trời ơi, cô ấy sướng đến phát điên lên được. Vợ anh đẻ hai lứa rồi mà đến tuổi này mới biết mùi khai cung. Em còn trẻ, cơ hội tốt thế này phải thử ngay đi.”
“Cái gì cơ? Phu nhân… đã được làm rồi á?” Nguyễn Thị Thu Trang nghe thấy Viện Huyên đã đi trước một bước thì nổi máu ghen tỵ. Cô ả nghiến răng, quay sang Trần Quốc Huy ra lệnh: “Em cũng muốn! Trần Quốc Huy, nhanh lên! Giúp tôi… khai cung ngay lập tức!”
Nói rồi, cô ả điên cuồng dập mạnh xuống, dùng hết sức bình sinh ép hông mình xuống, muốn nuốt trọn cây dương vật to lớn kia, muốn cái đầu khấc sắc cạnh đâm thủng hoa tâm của mình. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Chỉ nghe thấy tiếng “bạch, bạch, bạch” khô khốc khi quy đầu Trần Quốc Huy va vào cổ tử cung đóng kín mít của cô gái chưa từng sinh nở.
“Thư ký tiểu thư, từ từ thôi,” Trần Quốc Huy nhăn mặt, giữ chặt hông cô ả lại, “Cô chưa sinh con bao giờ, cổ tử cung chặt lắm, không dễ mở ra như phu nhân đâu. Phải kiên nhẫn.”
“Phó tổng! Tại anh cả đấy!” Nguyễn Thị Thu Trang quay sang trừng mắt trách móc tôi, “Đã bảo bao lần rồi, không chịu làm cho em đứa con, giờ mới khổ thế này. Hứ!”
Nhắc đến chuyện con cái tôi lại đau đầu. Ba năm trước, sợ tôi lên chức rồi bồ bịch có con rơi, vợ tôi đã ép tôi đi thắt ống dẫn tinh. Giờ muốn có con lại phải đi nối lại, phiền phức vô cùng.
“Trần Quốc Huy, cậu có kinh nghiệm, xem có cách nào giúp cô ấy không?” Tôi cầu cứu.
“Có chứ ạ. Nhưng phải để tôi làm chủ,” Trần Quốc Huy nói, ánh mắt sắc bén, “Tôi phải địt cho cái lồn dâm của cô thư ký này mềm nhũn ra đã. Đợi cô ấy lên đỉnh khoảng mười lần trở lên, tử cung co bóp liên tục sẽ mỏi và hé mở ra chút ít. Lúc đó tôi sẽ dùng đầu khấc cạy nó ra.”
“Oa, mười lần cơ à? Công trình lớn đấy,” tôi trầm trồ, “Vậy phiền cậu nhé. Để tôi đi mua mấy lọ thuốc tăng lực cho cậu uống. Hy vọng sau bữa trưa tôi về sẽ nhận được tin vui.”
Đến một giờ rưỡi chiều, tôi cơm nước xong xuôi quay lại văn phòng. Cảnh tượng trước mắt thật hoành tráng.
Nguyễn Thị Thu Trang đang nằm dài trên bàn làm việc của tôi, tóc tai rũ rượi, mắt lờ đờ, hoàn toàn kiệt sức. Trần Quốc Huy đứng ở mép bàn, vẫn đang miệt mài đóng cọc vào người cô ấy. Trên mặt bàn gỗ bóng loáng vương vãi đầy dâm thủy và tinh dịch trắng đục, hỗn độn như bãi chiến trường.
“Phó tổng về rồi ạ? May quá, sắp được rồi đây,” Trần Quốc Huy ngẩng lên, mồ hôi nhễ nhại, “Tử cung cô ấy phòng thủ ghê quá. Tôi phải bắn tinh một lần để bôi trơn rồi đấy. Xin lỗi làm bẩn bàn của ngài.”
“Không sao, không sao. Này, uống đi.” Tôi ném cho hắn mấy lon Maka tăng lực.
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, quan sát Nguyễn Thị Thu Trang. Cô nàng tội nghiệp thè lưỡi thở dốc, chắc là phê đến tận óc rồi. Mai phải cho cô ấy nghỉ phép một hôm mới được.

Bình luận

Để lại bình luận