Chương 1

– Người Tài Xế Mới Và Ánh Mắt Kỳ Lạ
“Phó tổng Trần Minh Đức, xin giới thiệu với ngài, đây là tài xế mới đến, tên là Trần Quốc Huy. Bắt đầu từ hôm nay, cậu ấy sẽ thay thế bác Trần phụ trách đưa đón ngài. Toàn bộ hồ sơ cá nhân của cậu ấy tôi đã gửi vào email rồi ạ.”
Giọng nói ngọt ngào, chuyên nghiệp của cô thư ký Nguyễn Thị Thu Trang vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong phòng làm việc sang trọng. Tôi ngẩng đầu lên khỏi đống văn kiện, nheo mắt nhìn về phía người đàn ông đang đứng khúm núm phía sau lưng cô ấy.
Đó là một người đàn ông có ngoại hình… nói sao nhỉ, cực kỳ khó coi. Hắn ta thấp bé, chiều cao ước chừng chỉ khoảng một mét sáu, dáng người gầy gò, ốm yếu như một con nghiện thiếu thuốc. Mái tóc cắt ngắn cũn cỡn kiểu đầu đinh, để lộ ra vầng trán hẹp và sần sùi. Nhưng điểm khiến người ta ấn tượng – hay đúng hơn là phản cảm nhất – chính là đôi mắt của hắn. Chúng hẹp và dài, nhỏ xíu như hai đường chỉ khâu vụng về trên khuôn mặt gầy guộc, gò má cao nhô lên càng làm cho hốc mắt trũng sâu xuống, tạo nên một tổng thể khuôn mặt vừa khắc khổ vừa gian manh, hoàn toàn phù hợp với định nghĩa về cái xấu trong mắt người đời.
Tôi thầm nghĩ, nếu hắn chịu khó đeo thêm một cặp mắt kính gọng dày, ăn mặc chải chuốt hơn một chút thì may ra mới che đi được vẻ b猥 ổi toát ra từ tận cốt tủy kia, mới không khiến người đối diện sinh lòng chán ghét ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khi tôi đang chăm chú quan sát, đánh giá từng đường nét trên khuôn mặt hắn thì Trần Quốc Huy lại cúi gằm mặt xuống, ánh mắt dán chặt vào mũi giày của mình, hai tay đan vào nhau một cách bối rối, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào tôi. Cái vẻ rụt rè, sợ sệt ấy khiến tôi bớt đi vài phần đề phòng.
“Vậy sao? Tên là Trần Quốc Huy à?” Tôi mỉm cười xã giao, cố gắng tỏ ra thân thiện để xua tan bầu không khí ngượng ngùng. “Cái tên nghe quen thuộc lắm, có lẽ vì nó quá phổ biến nên tôi cảm giác như đã nghe ở đâu đó rồi. Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Bắt đầu từ hôm nay phải làm phiền cậu rồi. Hãy làm việc cho tốt nhé, chàng trai trẻ.”
“Dạ… dạ vâng! Thưa Phó tổng! Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức ạ!” Trần Quốc Huy lập tức đáp lời, giọng nói khàn khàn, gấp gáp như sợ tôi đổi ý, thái độ thể hiện rõ sự căng thẳng tột độ.
Tôi gật đầu hài lòng trước sự phục tùng đó. “Được rồi, cậu lui xuống nghỉ ngơi trước đi. Đợi đến sáu giờ chiều, phiền cậu quay lại đưa tôi về nhà.”
Tôi phất tay ra hiệu. Trần Quốc Huy vâng dạ một tiếng rồi lùi lại vài bước, xoay người rời khỏi phòng làm việc của tôi, trở về căn phòng nghỉ nhỏ hẹp mà công ty bố trí cho tài xế.
Cánh cửa khép lại, trả lại sự yên tĩnh vốn có. Tôi thở hắt ra, đưa tay day day huyệt thái dương rồi tiếp tục cầm tập văn kiện đang xem dở lên. Năm nay tôi đã bốn mươi lăm tuổi, cái tuổi mà người ta gọi là chín muồi của sự nghiệp, nhưng cũng là lúc sức khỏe và sự tập trung bắt đầu xuống dốc không phanh. Tôi không còn giữ được sự minh mẫn như thời trai trẻ, cái thời mà tôi có thể vừa nghe cấp dưới báo cáo vừa lướt nhanh qua các con số trong báo cáo tài chính. Giờ đây, mỗi khi bị ngắt quãng, tôi lại phải mất thời gian dò lại từng dòng chữ, đọc nhẩm lại từng câu để bắt kịp mạch suy nghĩ.
Thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng. Mải mê với công việc, tôi không hề nhận ra ánh nắng chiều tà đỏ rực đã nhuộm hồng cả khung cửa sổ sát đất tự lúc nào. Ánh hoàng hôn hắt lên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ Rolex Submariner màu đen trên cổ tay trái. Kim đồng hồ đã chỉ sáu giờ ba mươi phút.
“Chết thật, đã muộn thế này rồi sao?” Tôi lẩm bẩm, vươn vai một cái cho đỡ mỏi. Ngày mai còn có cuộc họp quan trọng với Hội đồng quản trị vào buổi sáng sớm, tôi cần phải về nhà nghỉ ngơi và chuẩn bị lại nội dung báo cáo.
Tôi nhấc điện thoại bàn lên, bấm số nội bộ gọi xuống phòng nghỉ tài xế. Chỉ sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc, Trần Quốc Huy dường như đã đợi sẵn từ lâu, hắn thông minh đoán ngay được là tôi: “Phó tổng, ngài xong việc rồi ạ? Tôi sẽ lái xe lên sảnh ngay lập tức.”
Chưa đầy một phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi xách cặp táp bước ra, Trần Quốc Huy đã đứng đó, cung kính mở cửa. Hắn cúi đầu chào, không nói lời thừa thãi nào, chỉ lẳng lặng đi trước dẫn đường, bấm thang máy, rồi che chắn cửa xe cho tôi bước vào ghế sau chiếc Mercedes-Benz E550 sang trọng. Trong suốt quá trình đó, hắn vẫn giữ nguyên thái độ hèn mọn, ánh mắt luôn nhìn xuống đất hoặc nhìn vào mũi giày, tuyệt đối không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, như thể tôi là một vị vua còn hắn chỉ là tên nô tài thấp kém.
“Phó tổng, xin hỏi bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”
Trần Quốc Huy ngồi vào ghế lái, nhìn tôi qua kính chiếu hậu giữa xe để hỏi địa điểm. Lúc này, tôi mới có dịp chạm mắt với hắn lần đầu tiên. Và khoảnh khắc đó khiến tôi sững sờ.
Đôi mắt ti hí như hai đường chỉ khâu ban nãy giờ đây bỗng mở to trừng trừng, sáng quắc lên một cách lạ thường. Nhưng điều kỳ quái nhất không phải là độ lớn của đôi mắt, mà là màu sắc của con ngươi. Trong đáy mắt hắn, tôi thoáng thấy một ánh đỏ rực như máu, lóe lên đầy ma mị và quỷ quyệt.
“Là do phản quang sao?” Tôi tự hỏi, trong lòng dấy lên một cảm giác ớn lạnh khó tả.
Tôi cũng nhận ra chiếc kính chiếu hậu trong xe dường như đã bị thay đổi. Nó không phải là chiếc kính nguyên bản của dòng xe này nữa, mà là loại kính góc rộng khổ lớn, mặt gương lồi lên, có vẻ như là loại tích hợp camera hành trình hiện đại.
Khi tôi còn đang mải suy nghĩ về đôi mắt kỳ lạ và chiếc kính chiếu hậu mới, một cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ và mãnh liệt. Đầu óc tôi quay cuồng, một trận choáng váng ập đến như búa bổ. Bên tai tôi bắt đầu ù đi, tiếng Trần Quốc Huy hỏi gì đó nghe cứ ong ong, xa xăm như vọng về từ cõi khác.
“Phó tổng? Ngài vẫn ổn chứ ạ?”
Một lúc sau, cơn choáng váng cũng dần rút lui. Tôi định thần lại, ngước mắt nhìn lên kính chiếu hậu một lần nữa. Lần này, ánh mắt tôi lại chạm vào ánh mắt của Trần Quốc Huy trong gương. Nhưng lạ thay, đôi đồng tử của hắn đã trở lại màu đen bình thường, vẻ rụt rè và khúm núm lại hiện hữu. Có lẽ ban nãy tôi hoa mắt thật, hoặc do ánh đèn đường phản chiếu tạo ra ảo giác màu đỏ đó thôi.
Tôi lắc đầu, xua đi những ý nghĩ vẩn vơ: “Không sao, tôi không sao. Cứ lái xe về nhà đi. Cậu mới lái lần đầu, cứ bật hệ thống định vị trên xe lên mà đi theo là được.”
________________

Bình luận

Để lại bình luận