Chương 9

– Bữa Tiệc Của Những Con Rối
Phòng VIP của nhà hàng “Hoàng Gia” lộng lẫy ánh đèn vàng ấm áp. Khi Phạm Minh Quân bước vào, mọi người đã có mặt đông đủ.
Dì Cả – Lê Thị Minh Cúc, một người phụ nữ trung niên phốp pháp nhưng vẫn giữ được nét mặn mà, đang ngồi nói chuyện với Dì Ba – Nguyễn Hải Hà, người có vẻ đẹp trí thức, sắc sảo của một nữ luật sư. Và tất nhiên, không thể thiếu Dì Hai – Nguyễn Thị Tú Hoa, người tình một đêm của cậu, đang ngồi khép nép ở góc bàn.
Nguyễn Thị Tú Hoa hôm nay mặc một bộ váy công sở kín đáo hơn hôm qua, nhưng ánh mắt bà khi nhìn thấy Phạm Minh Quân bước vào liền trở nên hoảng loạn xen lẫn khao khát. Bà vội cúi gằm mặt xuống, nhưng đôi chân dưới gầm bàn lại vô thức kẹp chặt vào nhau.
“Phạm Minh Quân đến rồi à? Mẹ con đâu?” Dì Cả hỏi.
“Mẹ con đang rút tiền, vào ngay thôi ạ.” Phạm Minh Quân trả lời trơn tru, kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh dì Hai.
Dưới gầm bàn, chân Phạm Minh Quân “vô tình” chạm vào bắp chân của Nguyễn Thị Tú Hoa. Dì Hai giật nảy mình, nhưng không rụt chân lại. Phạm Minh Quân mỉm cười, cởi giày ra, dùng ngón chân trần vuốt ve dọc theo đôi chân mang tất da của dì.
“Ư…” Nguyễn Thị Tú Hoa khẽ rên, tay bám chặt vào khăn trải bàn.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Phạm Thị Ngọc Anh bước vào, tóc tai hơi rối, son môi bị lem một chút ở khóe miệng, nhưng thần thái lại rạng rỡ lạ thường, như bông hoa vừa được tưới tắm đẫm nước.
“Xin lỗi cả nhà, em đến muộn.” Phạm Thị Ngọc Anh cười tươi rói, ngồi xuống ghế trống.
“Mẹ, sao mặt mẹ đỏ thế?” Phạm Minh Quân giả vờ ngây thơ hỏi.
“À… tại… tại ngoài trời nóng quá thôi.” Phạm Thị Ngọc Anh ấp úng, liếc nhìn con trai với vẻ chột dạ, nhưng sâu trong đáy mắt là sự đắc ý của một con thú cái vừa được thỏa mãn.
Bữa tiệc bắt đầu. Rượu vang đỏ được rót ra. Mọi người nâng ly chúc mừng sinh nhật cô em họ. Không khí có vẻ vui vẻ, đầm ấm, nhưng Phạm Minh Quân biết, bên dưới lớp vỏ bọc gia đình hạnh phúc này là những bí mật dâm loạn kinh hoàng.
Cậu quan sát Dì Ba Nguyễn Hải Hà. Người phụ nữ này nổi tiếng nghiêm khắc và khó tính. Nhưng Phạm Minh Quân để ý thấy, mỗi khi di chuyển, dì Ba lại khẽ nhăn mặt, và thỉnh thoảng lại cựa quậy trên ghế như thể đang ngồi trên một vật gì đó khó chịu.
“Chẳng lẽ… dì Ba cũng đang đeo toys?” Phạm Minh Quân suy đoán. Có thể là một quả trứng rung điều khiển từ xa? Hay một cái đuôi chó giả?
Dục vọng thầm kín biến không gian bữa tiệc trở nên ngột ngạt và đầy mùi giới tính. Phạm Minh Quân cảm thấy mình như một con sói đang ngồi giữa bầy cừu non đã bị đánh thuốc mê, chỉ chờ đợi thời cơ để lao vào cắn xé.
“Dì Hai, dì ăn món này đi, ngon lắm.” Phạm Minh Quân gắp một miếng thịt vào bát Nguyễn Thị Tú Hoa, đồng thời ngón chân dưới gầm bàn đã luồn vào giữa hai đùi dì, ấn mạnh vào vùng tam giác mật.
Nguyễn Thị Tú Hoa suýt đánh rơi đôi đũa. Mặt bà đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà quay sang nhìn Phạm Minh Quân với ánh mắt van xin, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười tà mị của thằng cháu trai.

Bình luận

Để lại bình luận