Chương 7

– Sự Trở Về Của Người Mẹ Và Dục Vọng Trong Phòng Tắm
Chiều muộn, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm đẫm bầu trời thành phố. Tiếng lạch cạch quen thuộc vang lên ngoài cửa.
Phạm Minh Quân vội vàng tắt máy tính, chỉnh đốn lại quần áo, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Cánh cửa mở ra, Phạm Thị Ngọc Anh bước vào.
Hôm nay bà mặc một chiếc váy liền thân màu hồng phấn, ngắn cũn cỡn, chỉ vừa đủ che đi vòng ba nảy nở. Chất liệu vải mỏng tang, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, làm lộ rõ việc bà không hề mặc nội y bên trong. Hai đầu nhũ hoa cương cứng đội lên lớp vải mỏng, hiện rõ mồn một. Dưới chân bà là đôi giày cao gót đế đỏ cao lênh khênh, khiến dáng đi của bà càng thêm uyển chuyển, lả lướt.
“Phạm Minh Quân, con ở nhà à?” Phạm Thị Ngọc Anh cất tiếng, giọng nói khàn khàn, pha chút gì đó ướt át lạ thường. Bà không nhìn con trai, mà ánh mắt cứ lảng vảng đâu đó, đôi má ửng hồng một cách bất thường.
“Vâng, mẹ mới về.” Phạm Minh Quân đáp, ánh mắt dán chặt vào khe ngực sâu hun hút của mẹ.
“Ừ, tối nay sinh nhật chị Hai con, cả nhà mình đi ăn tiệm. Con thay đồ đi, mẹ vào tắm cái đã.” Phạm Thị Ngọc Anh nói rồi vội vã đi về phía phòng tắm, dáng điệu có phần gấp gáp như đang cố kìm nén điều gì đó.
Cánh cửa phòng tắm khép lại, nhưng không khóa. Tiếng nước chảy rào rào vang lên. Phạm Minh Quân rón rén bước lại gần, ghé tai vào cửa.
“A… ưm… sướng quá… chủ nhân…”
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào vọng ra, xen lẫn tiếng nước lõm bõm. Phạm Minh Quân nín thở, hé cửa ra một khe nhỏ. Qua làn hơi nước mờ ảo, cậu thấy mẹ mình đang đứng dưới vòi hoa sen, một chân gác lên bệ bồn tắm, tay phải luồn xuống dưới háng, điên cuồng cọ xát.
Phạm Thị Ngọc Anh ngửa cổ ra sau, đôi mắt nhắm nghiền, miệng há hốc thở dốc. Bàn tay bà di chuyển nhanh thoăn thoắt, tiếng ngón tay chọc ngoáy vào vùng nước nôi lép nhép vang lên rõ mồn một.
“Con trai hư… con trai nhìn thấy lồn mẹ rồi… a… mẹ muốn bị con trai địt…”
Phạm Minh Quân sững sờ. Mẹ cậu đang tự sướng, và trong cơn mê loạn ấy, bà đang gọi tên cậu? Hay là bà đang tưởng tượng đến cảnh bị con trai mình phát hiện? Sự dâm đãng trần trụi này khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày, nó thiêu đốt lý trí của Phạm Minh Quân.
“Ư… a… ra rồi… ra rồi…”
Phạm Thị Ngọc Anh rùng mình, cả người co giật liên hồi. Một dòng dịch trắng đục hòa lẫn với nước tắm chảy dọc theo đùi non xuống sàn nhà. Bà dựa người vào tường, thở hổn hển, khuôn mặt tràn ngập vẻ thỏa mãn đê mê.
Phạm Minh Quân nhẹ nhàng khép cửa lại, tim đập như sấm. Cậu trở về phòng, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh vừa thấy. Mẹ cậu đã hoàn toàn bị “huấn luyện” thành một nô lệ tình dục, khao khát dương vật đến mức không thể kiềm chế. Và đêm nay, bữa tiệc sinh nhật này, chắc chắn sẽ không đơn thuần là một bữa ăn gia đình.

Bình luận

Để lại bình luận