Chương 6

– Sự Thật Trần Trụi Trên Màn Hình Máy Tính
Ánh nắng ban mai gay gắt xuyên qua rèm cửa, chiếu thẳng vào khuôn mặt non nớt của Phạm Minh Quân, đánh thức cậu dậy sau một đêm hoang đường. Cậu mở mắt, cảm giác đầu đau như búa bổ. Bên cạnh cậu, chiếc gối còn vương lại mùi hương đàn bà nồng nàn pha lẫn mùi tinh dịch tanh nồng, nhưng dì Hai – Nguyễn Thị Tú Hoa đã biến mất tự bao giờ.
Chỉ còn lại trên sàn nhà là đôi tất lưới đen bị xé rách lỗ chỗ, nằm vương vãi như chứng tích của một cuộc chiến tình dục tàn khốc đêm qua. Phạm Minh Quân nhặt đôi tất lên, đưa lên mũi hít hà. Mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền và cả cái mùi đặc trưng của dục vọng đàn bà xộc vào khứu giác, khiến dã tâm trong lòng cậu thiếu niên lại rục rịch trỗi dậy.
“Dì Hai… Dì chạy đi đâu được chứ?” Phạm Minh Quân nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên tia chiếm hữu điên cuồng. Cậu nhớ lại lọ thuốc kỳ lạ tìm thấy đêm qua. Thuốc kích dục? Hay là thuốc điều khiển tâm trí?
Không chần chừ, Phạm Minh Quân bật máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, truy cập vào diễn đàn ngầm “Thiên Đường Nhân Gian”. Cậu cần câu trả lời. Cậu cần biết mẹ và dì mình đang dấn thân vào cái đầm lầy dục vọng nào.
Trang web hiện ra với tông màu đỏ đen ma mị. Phạm Minh Quân gõ từ khóa tìm kiếm liên quan đến những đặc điểm cậu thấy trên người dì và mẹ. Hàng loạt bài viết hiện ra, nhưng một chủ đề nóng hổi với tiêu đề “Gia Có Chó Mẹ Dâm Đãng” đập vào mắt cậu.
Cậu run rẩy click vào. Đập vào mắt là hình ảnh một người phụ nữ trung niên có vóc dáng đẫy đà, đang quỳ bò trên sàn nhà lát gỗ sang trọng. Mặc dù khuôn mặt đã bị che mờ, nhưng dáng người ấy, bộ ngực đồ sộ như hai trái dưa hấu kia, và cả nốt ruồi son nhỏ xíu nơi bắp đùi non… Phạm Minh Quân chết lặng. Đó chính là mẹ cậu, Phạm Thị Ngọc Anh!
Trong ảnh, mẹ cậu hoàn toàn trần trụi, cổ đeo vòng da chó, miệng ngậm một khúc xương giả bằng cao su, ánh mắt (dù bị che một phần) vẫn toát lên vẻ si mê dại dột. Bên dưới là hàng ngàn bình luận dâm tục của đám đàn ông đói khát.
“Con chó cái này nhìn quen quá, hình như là giáo viên múa ở khu Giang Nguyên?” “Đúng rồi, nghe nói chồng đi công tác suốt, ở nhà ngứa ngáy nên đi làm đĩ đấy.” “Chủ thớt dạy dỗ khéo thật, nhìn cái mông kia xem, chắc bị đánh đét đét suốt ngày.”
Phạm Minh Quân lướt xuống dưới, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Một bài viết khác có tiêu đề “Cực Phẩm Chân Đẹp – Nữ Hầu Quán Cà Phê”. Hình ảnh thumbnail là một đôi chân dài miên man được bọc trong tất lưới đen, đang gác lên vai một gã đàn ông lạ mặt.
“Dì Hai!” Phạm Minh Quân thốt lên, nhận ra ngay đôi chân cực phẩm đã kẹp chặt lấy eo mình đêm qua. Trong những bức ảnh tiếp theo, dì Hai của cậu đang quỳ gối phục vụ, liếm láp ngón chân của một gã khách hàng béo tốt, vẻ mặt vừa cam chịu vừa dâm đãng.
“Hóa ra là vậy… Tất cả đều là thật.” Phạm Minh Quân ngả người ra ghế, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Một mạng lưới mại dâm cao cấp, sử dụng thôi miên và thuốc kích dục để biến những người phụ nữ đoan trang thành nô lệ tình dục, đang bủa vây lấy gia đình cậu. Nhưng thay vì sợ hãi, một cảm giác hưng phấn bệnh hoạn lại len lỏi trong huyết quản cậu. Nếu bọn họ đã là những “con chó cái” thèm khát tình dục, vậy tại sao chủ nhân của họ không phải là cậu – người đàn ông duy nhất trong gia đình này?

Bình luận

Để lại bình luận