Chương 3

– Sự Thay Đổi Của Người Mẹ Và Những Manh Mối
“Thiên Đường Nhân Gian… nhất định phải đến đó một chuyến.” Phạm Minh Quân lầm bầm, quyết tâm rực cháy trong lòng. Cậu dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn, ném khăn giấy dính đầy “tội lỗi” vào thùng rác.
Vừa lúc đó, tiếng lạch cạch từ cửa vang lên.
Cánh cửa mở ra, và Phạm Minh Quân suýt chút nữa ngạt thở.
Bước vào nhà là Phạm Thị Ngọc Anh, nhưng không phải là người mẹ giản dị thường ngày. Bà mặc một chiếc váy ngắn bó sát màu đen, phần ngực khoét sâu táo bạo để lộ khe suối sâu hun hút. Đôi chân thon dài, trắng nõn được bao bọc trong lớp tất lưới màu đen, loại có đai đeo kẹp vào quần lót, trông vô cùng khiêu gợi. Dưới chân bà là đôi giày cao gót mũi nhọn đế đỏ, cao lênh khênh, tôn lên dáng vóc uyển chuyển.
“Mẹ… Mẹ ăn mặc kiểu gì thế này?” Phạm Minh Quân lắp bắp, mắt dán chặt vào đôi chân của mẹ.
Phạm Thị Ngọc Anh thản nhiên khom người cởi giày, động tác khiến chiếc váy ngắn co lên, lộ ra phần đùi trắng lóa và thấp thoáng sợi dây đai tất đen đầy kích thích. Bà ngẩng đầu, đôi mắt được trang điểm kỹ lưỡng với đường kẻ mắt sắc sảo nhìn con trai, mỉm cười lúng liếng: “Sao thế? Không đẹp à? Con thấy mẹ thế nào?”
Cổ họng Phạm Minh Quân khô khốc. Bà trang điểm nhẹ nhưng rất tinh tế, che đi những vết chân chim nơi khóe mắt, nhìn bà bây giờ chẳng khác nào một quý cô ba mươi đầy khao khát.
“Đẹp… rất đẹp!” Phạm Minh Quân gượng gạo, “Nhưng trước giờ mẹ có bao giờ mặc thế này đâu?”
“Trước kia mẹ già rồi, không biết hưởng thụ. Giờ mẹ mới nhận ra, phụ nữ là phải biết làm đẹp, phải biết khoe ra sự quyến rũ của mình chứ.” Phạm Thị Ngọc Anh trả lời tỉnh bơ, giọng nói có chút lả lướt khác thường.
Bà không nói cho Phạm Minh Quân biết, dạo gần đây mỗi lần đi mua sắm, nhìn thấy những món đồ gợi dục này, bà lại không kìm được ham muốn sở hữu. Cảm giác mặc váy ngắn cũn cỡn, đi tất lưới ra đường, cảm nhận ánh mắt thèm thuồng của đàn ông dán vào người mình khiến bà hưng phấn tột độ. Thậm chí, “cô bé” của bà lúc nào cũng ướt át, dịch nhờn chảy ra dính dấp cả quần lót.
Phạm Thị Ngọc Anh xỏ đôi dép lê đi trong nhà, uốn éo cái hông đi vào phòng khách. Một mùi hương hoa oải hương nồng nàn sộc vào mũi Phạm Minh Quân.
“Mẹ xịt nước hoa sao?” Cậu tự hỏi. Trước giờ bà ghét mùi nước hoa nồng.
“Phạm Minh Quân, ăn cơm chưa?” Phạm Thị Ngọc Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, hai chân bắt chéo hớ hênh. Tà váy ngắn bị kéo lên cao, và ở góc độ của Phạm Minh Quân, cậu thoáng nhìn thấy một mảng màu đen tuyền nơi tam giác mật.
“Trời ơi… Mẹ không mặc quần lót!” Tim Phạm Minh Quân như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên trong lớp tất lưới kia, mẹ cậu hoàn toàn “thả rông”. Sự trùng hợp này càng làm tăng thêm nghi ngờ về người phụ nữ trong video.
Phạm Thị Ngọc Anh dường như nhận ra ánh mắt nhìn trộm của con trai, nhưng thay vì mắng mỏ, bà lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, hạ bộ khẽ co thắt lại. Để xua tan bầu không khí kỳ quặc, bà hỏi lại: “Con nghe mẹ nói gì không?”
“Dạ… con chưa ăn…” Phạm Minh Quân giật mình, vội quay mặt đi.
“Để mẹ đi nấu.” Phạm Thị Ngọc Anh đứng dậy, vuốt lại váy, đi về phía bếp. Dáng đi của bà hôm nay lắc lư mạnh hơn, cái mông tròn trịa cứ đung đưa theo từng nhịp bước.
Phạm Minh Quân ngồi trên ghế, đầu óc rối bời. Cậu nhìn ra ban công, nơi đang phơi quần áo. Ở đó, phấp phới trong gió là những chiếc quần lót ren trong suốt, những đôi tất lưới đủ màu, và cả một chiếc quần lót lọt khe dây mỏng manh – thứ mà chỉ có những cô gái làng chơi hoặc diễn viên phim người lớn mới hay dùng.
“Mẹ mua những thứ này từ bao giờ?” Cậu siết chặt tay. “Mình phải điều tra cho ra lẽ. Không thể để mẹ sa ngã được.”
Trong bữa cơm, Phạm Thị Ngọc Anh vẫn giữ vẻ nghiêm khắc thường ngày khi hỏi về chuyện học hành, nhưng ánh mắt bà thi thoảng lại lơ đãng, khuôn mặt ửng hồng một cách khó hiểu. Phạm Minh Quân trả lời qua loa, trong đầu đang lên một kế hoạch táo bạo cho cuối tuần.

Cùng lúc đó, tại một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.
Trên chiếc giường rộng lớn, hai thân thể đang quấn lấy nhau trong một cuộc mây mưa cuồng nhiệt. Người đàn ông gầm lên một tiếng, phóng thích tất cả tinh hoa vào sâu bên trong người phụ nữ dưới thân.
“A… Chủ nhân… Bình nô cũng lên đỉnh rồi…” Người phụ nữ co giật, đôi chân mang tất lưới đen kẹp chặt lấy hông người đàn ông.
Người đàn ông rút ra, châm một điếu thuốc, nhả khói vào mặt người phụ nữ đang nằm thở dốc. Đó là Trần Thị Hồng – phu nhân của Bí thư Thành ủy, người phụ nữ quyền lực và cao quý bậc nhất thành phố. Nhưng giờ đây, cô ta đang nằm đó, trần trụi, dâm đãng như một con điếm rẻ tiền.
“Bình nô, phản hồi về ‘hàng hóa’ gần đây thế nào?” Gã đàn ông hỏi lạnh lùng.
Trần Thị Hồng vội vàng bò xuống giường, quỳ gối trước mặt gã, mặc cho tinh dịch vẫn đang rỉ ra từ hai chân: “Bẩm chủ nhân, phản hồi rất tốt. Đặc biệt là ‘Vũ Nữ Diễm’, khách hàng tranh nhau trả giá cao gấp bốn năm lần để được chơi cô ta.”
“Tốt lắm. Con đàn bà đó còn nhiều tiềm năng để khai thác. Tiếp tục ‘huấn luyện’ nó đi.” Gã đàn ông cười khẩy, nụ cười tàn độc và biến thái.
“Vâng, chủ nhân.” Trần Thị Hồng cúi đầu, ánh mắt mê dại nhìn vào hạ bộ của gã đàn ông, lưỡi liếm môi đầy thèm khát.

Bình luận

Để lại bình luận