Chương 5

“Anh…”
Bố tôi rút cái thứ ỉu xìu ra, mặt mũi đỏ gay vì xấu hổ, ấp úng muốn nói gì đó để bào chữa nhưng lại cứng họng. Chuyện này diễn ra như cơm bữa, ông cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho cái sự vô dụng của mình.
Ngược lại là mẹ, mặc dù trong lòng hụt hẫng, bức bối vì cơn nứng vừa được khơi lên lại bị dập tắt giữa chừng, nhưng bà đã quá quen với cảnh này. Bà bình thản rút tờ khăn giấy ướt, lau sạch vết tinh dịch còn vương trên mép lồn, rồi rút thêm tờ nữa lau chùi cho “cậu nhỏ” ỉu xìu của bố.
Giọng mẹ trở nên dịu dàng, an ủi:
“Không sao đâu, ngày tháng sau này còn dài mà. Em đi thu dọn đồ đạc cùng anh, anh cứ đi làm vệ sinh cá nhân trước đi. Chỉ cần anh yêu em, trong lòng còn có cái gia đình này, thì đối với em, chuyện chăn gối cũng không phải là thứ quan trọng nhất đâu.”
“Có em thật tốt, bà xã à.”
Nghe những lời thấu tình đạt lý của vợ, bố tôi cảm động suýt khóc. Ông chẳng màng tới việc cái miệng xinh xắn kia vừa mới ngậm mút dương vật mình, liền kéo mẹ lại trao một nụ hôn sâu kiểu Pháp. Sau đó, dưới sự giúp đỡ nhanh nhẹn của mẹ, bố thu xếp quần áo, hành lý gọn gàng rồi vội vã lên xe ra sân bay cách nhà một giờ đi đường để kịp chuyến bay sang Châu Phi.
Cánh cửa vừa đóng lại, chiếc xe của bố vừa khuất bóng, người phụ nữ hiền thục vừa nói “không quan trọng chuyện tình dục” kia lập tức lột xác.
Mẹ xem đồng hồ, thấy hôm nay không có tiết dạy, liền quay ngoắt vào phòng ngủ. Bà nhanh chóng cởi phăng chiếc quần short đen vướng víu, để lộ hoàn toàn phần dưới trần trụi. Bà bước đến tủ quần áo, mở một ngăn bí mật được giấu kín dưới đáy tủ, lôi ra một chiếc dương vật giả chạy điện màu tím sẫm, dài đến mười lăm phân, trên thân nổi đầy những đường gân guốc mô phỏng y hệt hàng thật.
“Ba à… vẫn là ba hiểu con gái nhất… Năm xưa chính ba là người đã khai phá dục vọng dâm đãng trong lòng con gái… Cái dâm văn ở cửa lồn này cũng là ba yêu cầu xăm lên… Cả món đồ chơi này cũng là ba tặng cho con gái trước khi đi lấy chồng… Con gái thật không biết… là nên cảm kích ba… hay là nên hận ba suốt đời đây…”
Đôi mắt mẹ mơ màng, nhìn trân trân vào món đồ chơi tình dục trên tay, miệng lẩm bẩm như người mộng du. Bà nhớ về người cha ruột loạn luân, người đã biến bà thành con đàn bà dâm đãng như ngày hôm nay. Chiếc lưỡi hồng hào của mẹ lướt trên thân cây dương vật giả, liếm láp nó đầy trân trọng. Đây chính là thứ bảo bối đã giúp bà kiên trì giữ gìn sự chung thủy (về mặt thể xác với người khác) trong suốt những năm tháng sống bên người chồng yếu sinh lý.
Mẹ bật công tắc, tiếng rên rỉ mập mờ vang lên trong căn phòng vắng. Bà dạng chân, từ từ đẩy đầu rung của món đồ chơi vào cửa lồn đang ngứa ngáy điên cuồng vì màn dạo đầu dang dở của bố.
“Ưm… á…”
Bà định bụng sẽ tự sướng cho đến khi lên đỉnh ba lần để dập tắt ngọn lửa dục vọng như mọi khi. Nhưng lần này, định mệnh đã sắp đặt khác. Khi bà mới chỉ đạt cực khoái lần đầu tiên, cơ thể vẫn còn đang run rẩy dư âm, thì chiếc điện thoại đặt bên gối bất ngờ đổ chuông.
Ban đầu mẹ định mặc kệ, nhưng tiếng chuông dai dẳng reo đến lần thứ ba. Bà liếc mắt nhìn màn hình, ba số cuối 385 đập vào mắt. Đã 5 năm rồi không liên lạc, nhưng dãy số này đã khắc sâu vào trí nhớ bà – một số điện thoại từ quá khứ đen tối.
Do dự một lát, mẹ chỉnh tần số rung của cây dương vật giả xuống mức thấp nhất, vẫn để nó nằm sâu trong lồn, rồi run run đưa tay bắt máy.
“Lưu Mộng Nhiên?”
Mẹ cố nén tiếng thở dốc, giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh để thăm dò, sợ rằng người gọi không phải là người bà nghĩ.
“Là tao đây, Xe Buýt Số 5 – Lưu Mộng Nhiên. Nhiều năm không gặp sao mày lại cẩn thận thế? Chẳng lẽ bên cạnh có người à? Không đúng… Nghe giọng mày thế kia… chắc chắn là đang bị dương vật giả địt rồi… Tao nói cho mày biết, Xe Buýt Số 7 à… Cái giọng rên rỉ đĩ thõa này mày có giấu cũng không qua mặt được tao đâu.”

Bình luận

Để lại bình luận