Chương 8

Đêm tân hôn. Sau khi tiệc tàn, khách khứa ra về hết, cha mẹ ai về phòng nấy, trong phòng tân hôn chỉ còn lại tôi và Thúy Hoa. Ánh nến lung linh, không khí lãng mạn bao trùm.
Thúy Hoa, cô em gái kết nghĩa năm nào giờ đã là vợ tôi. Nàng ngồi trên mép giường, e lệ cúi đầu, hai má đỏ hây hây. Dù biết nhau từ nhỏ, từng có những trò đùa nghịch ngợm, nhưng giờ phút này, sự ngại ngùng của đêm đầu tiên vẫn hiện rõ.
“Cường ca… chúng ta nghỉ ngơi thôi… Mười mấy năm rồi em không được gần gũi anh… hôm nay… mình làm chuyện người lớn nhé…” Giọng nàng lí nhí như muỗi kêu.
Tôi biết vợ mình hay xấu hổ, bèn chủ động tiến tới, ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng: “Thúy Hoa à, chúng ta đã là vợ chồng, bái đường rồi, em đừng ngại. Cứ coi như ngày xưa, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, nhiệm vụ quan trọng nhất của hai đứa mình là… chịch nhau, làm tình cho thật sướng.”
Nàng đỏ mặt, đánh nhẹ vào vai tôi: “Anh này… nói năng thô thiển quá… Nhưng mà… ở đây không có ai, anh muốn nói sao cũng được. Em là người của anh rồi, anh bảo gì em cũng nghe.”
“Thế mới là vợ ngoan của anh chứ. Hồi nhỏ em bảo lớn lên sẽ lấy anh, giờ toại nguyện rồi nhé. Xem ra chúng ta là duyên trời định. Lát nữa anh sẽ chịch em thật sướng, tranh thủ tháng này làm em có bầu luôn. Sang năm chúng ta lên chức bố mẹ.”
Thúy Hoa khúc khích cười: “Anh còn nhớ chuyện hồi bé không? Năm mười tuổi, anh đòi chịch cái lồn tí hon của em, loay hoay mãi mà không đút vào được. Hôm nay anh phải đền bù cho em đấy, chịch cho em sướng bù lại ngày xưa. Từ lúc đính hôn, em cứ mong chờ mãi ngày này…”
“Nhớ chứ sao không. Hồi đó anh ngốc, ‘chim’ thì bé tí, lại không biết đường vào. Nếu hồi đó mà làm được thì em mất trinh từ năm mười tuổi rồi. Mà này… giờ không biết em có còn là gái trinh không đấy? Nhỡ em cho thằng nào khai phá rồi thì anh lỗ to à?”
Tôi trêu đùa một câu, không ngờ Thúy Hoa phản ứng dữ dội. Nàng vùng vằng đứng dậy, trút bỏ quần áo trên người một cách giận dữ: “Anh coi em là loại người gì hả? Em yêu anh từ bé, trong lòng chỉ có mình anh, giữ gìn cho anh bao năm nay. Anh không tin em thì nhìn cho kỹ đây! Lát nữa anh chịch vào xem có ra máu không thì biết ngay!”
Nàng nằm vật xuống giường, dang rộng hai chân ra, phơi bày cơ thể trần trụi ngọc ngà trước mắt tôi.
Tôi biết mình lỡ lời, vội vàng cởi đồ, lao vào ôm lấy nàng, vuốt ve dỗ dành: “Thôi mà, anh đùa chút cho vui thôi. Anh biết vợ anh ngoan nhất trần đời mà. Đừng giận nữa, đêm tân hôn phải vui vẻ chứ. Em cứ đánh anh vài cái cho hả giận đi…”
Tôi vừa nói vừa xoa nắn đôi gò bồng đảo căng tròn của nàng, rồi cúi xuống hôn lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy. Thúy Hoa cũng nhanh chóng mềm lòng, nàng bật cười, vòng tay ôm cổ tôi: “Em biết anh đùa, nhưng em cũng muốn dọa anh một chút. Em trần truồng thế này là để dâng hiến cho anh đấy. Lát nữa anh chịch em, anh sẽ biết em yêu anh thế nào.”
Tôi luồn tay xuống dưới, ngón tay chạm vào khe lồn ướt át của nàng, bắt đầu trêu chọc. Thúy Hoa rùng mình, thở gấp. “Thúy Hoa à, em yêu anh, tin tưởng anh như vậy, anh cũng không muốn giấu em chuyện gì. Có một chuyện rất quan trọng, anh phải thú thật với em.”
“Chuyện gì? Anh có con riêng hay có bồ nhí bên ngoài à? Em không quan tâm đâu, đàn ông trăng hoa chút cũng được, miễn là anh đừng bỏ em.” Nàng trả lời một cách bất ngờ, đầy bao dung.
“Không chỉ là chuyện gái gú bên ngoài đâu. Chuyện này liên quan đến… mẹ anh.” Tôi hít một hơi sâu, quyết định nói ra tất cả sự thật về cha, về tai nạn, về sự bất lực của ông và mối quan hệ loạn luân giữa tôi và mẹ ruột, kể cả đứa em trai mới sinh thực chất là con tôi.
Thúy Hoa nghe xong, sững sờ mất một lúc. Tôi nín thở chờ đợi phản ứng của nàng. “Đây… là loạn luân mà anh…” Nàng thốt lên, giọng run run.
Nhưng rồi, sau một hồi im lặng, nàng thở dài, nhìn tôi với ánh mắt cảm thông lạ kỳ: “Em hiểu rồi. Vì hạnh phúc của mẹ, vì gia đình, anh đã hy sinh rất nhiều. Tuy trái với luân thường đạo lý, nhưng xét về chữ hiếu, anh cũng đáng thương. Đã lỡ rồi, lại có con với nhau, thì… cứ tiếp tục đi anh. Sau này, em và mẹ sẽ cùng hầu hạ anh. Em hứa sẽ không ghen với mẹ đâu.”
Tôi như trút được gánh nặng ngàn cân, ôm chầm lấy nàng: “Vợ ơi, em thật tuyệt vời. Anh thề sẽ đối xử tốt với cả hai mẹ con em, làm cho cả hai hạnh phúc tột cùng.”
“Được rồi, đừng thề thốt nữa. Giờ anh làm em sướng đi! Lồn em đang chờ anh phá trinh đây. Từ mai, anh cứ chia lịch ra, nửa đêm ngủ với em, nửa đêm sang với mẹ, hoặc rủ mẹ sang đây ngủ chung cũng được. Em tò mò muốn biết cảm giác hai người phụ nữ cùng phục vụ một chồng nó thế nào.”
Tôi cảm động suýt khóc. Tôi cúi xuống, bắt đầu hành trình khám phá cơ thể vợ mình. Tôi quỳ giữa hai chân nàng, ngắm nghía “bảo vật” quý giá.
Lồn của Thúy Hoa là một cực phẩm “bạch hổ”, không một sợi lông, trắng nõn nà. Hai mép lồn khép chặt như lá liễu, chỉ lộ ra một khe hở hồng hào. Khi tôi tách ra, màng trinh vẫn còn nguyên vẹn, chắn ngang lối vào.
Tôi cúi xuống liếm láp, làm nàng giật mình kêu lên vì xấu hổ. Tôi giải thích đó là “khẩu giao”, giúp nàng bớt đau. Sau khi làm cho lồn nàng ướt đẫm nước nhờn, tôi từ từ đưa dương vật vào. Cảm giác chật chội, vướng víu của màng trinh khiến tôi phải dùng sức thúc mạnh một cái.
“Á!” Thúy Hoa hét lên đau đớn, máu trinh chảy ra hòa lẫn với dâm thủy.
Tôi dừng lại, hôn nàng, vuốt ve để nàng quen dần. Khi cơn đau dịu đi, khoái cảm ập đến. Lồn gái trinh bó chặt lấy dương vật tôi, nóng hổi và co bóp liên hồi. Thúy Hoa bắt đầu rên rỉ, đón nhận từng cú thúc của tôi. Chẳng mấy chốc, nàng lên đỉnh, co giật từng hồi. Tôi cũng không kìm được, bắn tinh xối xả vào trong, đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn lên người con gái này.
Thúy Hoa mệt lả, ngất đi trong vòng tay tôi. Tôi nhìn vết máu đỏ tươi trên ga giường, lòng tràn ngập cảm giác chinh phục.

Bình luận

Để lại bình luận