Chương 8

Năm phút sau, Mục Nô Kiều đi ra khỏi lều trước, sắc mặt hơi ửng hồng, dung mạo so với bộ dạng dâm đãng trong lều không biết khá hơn bao nhiêu lần. Cô thay một chiếc váy dài cúp ngực hở lưng màu trắng gạo, nói là váy dài, thật ra vạt váy chỉ che đến gốc đùi Mục Nô Kiều, mỗi bước đi gò mông quá khổ kia đều khẽ lắc lư, nương theo bước chân mất tự nhiên của Mục Nô Kiều, trong đôi bốt dài chứa không ít tinh dịch cũng theo đó phát ra tiếng bạch bạch nhẹ.

Bước chân hơi buồn cười rất nhanh đã thu hút sự chú ý của những người còn lại, nhưng các cô gái cũng không phát hiện ra sự khác thường của vị tiểu thư nhà họ Mục bề ngoài hiền thục này, Bạch Đình Đình hỏi han ân cần một hồi rồi thi triển một cái chúc phúc chú cho Mục Nô Kiều xong liền rời đi.

“Thế nào, tối nay sẽ thẳng thắn với các cô ấy rồi nhỉ, đại hoa khôi Mục~”

“Các cô ấy gia nhập Giáo Đình rồi anh cũng không được lăng nhăng.”

Mục Nô Kiều khẽ nhíu mày ngài, giai nhân giận dỗi, cái miệng nhỏ đỏ hồng xinh xắn cũng chu lên, không biết có phải do bổ sung lượng lớn dương khí hay không, khuôn mặt xinh đẹp kia dưới ánh hoàng hôn càng thêm hồng nhuận. Là tài sản của Hắc Giáo Đình, Mục Nô Kiều đương nhiên không để ý có thêm nhiều nữ nô gia nhập, sự lương thiện ngày xưa dường như đã sớm bị tình dục cuốn trôi, chỉ có dương vật của đàn ông mới là ý nghĩa cuộc sống của cô.

Bàn tay to lớn của gã đàn ông thuần thục tìm được hạ bộ không mặc gì của Mục Nô Kiều xoa nắn cánh mông tròn trịa to lớn, Minh Thông lén lút nhét một cái trứng rung vào trong tiểu huyệt vẫn còn ướt át vô cùng của Mục Nô Kiều.

“He he he, đương nhiên rồi, cái mông của hoa khôi Mục đâu phải người thường có thể so sánh được chứ.”

Nhìn bộ ngực đồ sộ cúp D dù chưa được khai phá của Bạch Đình Đình, đi đường cứ nảy lên từng đợt trông thật hùng vĩ, Minh Thông tham lam liếm liếm môi.

Kế hoạch bắt đầu thực hiện, nguồn nước mang về thực ra đã pha thuốc kích dục nồng độ cao, Tống Hà và Bạch Đình Đình ngồi xổm bên đống lửa đang chuẩn bị thức ăn, chỉ e các cô có nằm mơ cũng không ngờ thứ chôn vùi trinh tiết, thân thể thậm chí là linh hồn của mình, lại chính là đôi tay của mình.

Đám đàn ông một bên thì lén lút đi vào trong lều bắt đầu phân chia xem đêm nay sẽ chia nhau bốn thân thể mê người này thế nào, tuy rằng Tống Hà và Bạch Đình Đình xét về đẳng cấp tự nhiên hơi kém hơn Mục Nô Kiều và Mục Ninh Tuyết, nhưng dù sao cũng là thân xử nữ chưa trải sự đời, cũng rất đáng mong chờ.

Tất nhiên, với tư cách là “nô lệ xanh” (cuckold slave), Mạc Phàm tự nhiên không có tư cách tham gia cuộc thảo luận này, dù sao đến lúc đó cho hắn được xem là đã mãn nguyện lắm rồi. Mạc Phàm đi theo sau thân hình cao lãnh tao nhã của Mục Ninh Tuyết, cái mông tròn trịa lắc lư dâm lãng khi bước đi và tiếng giày cao gót không ngừng giẫm lên mặt đất phát ra tiếng động, đôi chân ngọc mê người lung linh không tì vết, giẫm trong đôi giày cao gót hở mũi rõ ràng đã lót thêm chút đồ thỉnh thoảng tuột ra, lộ ra gót chân đầy đặn càng thêm quyến rũ.

Mục Ninh Tuyết tự nhiên biết Mạc Phàm đang nhìn trộm mình, cô chỉ khinh thường, rảo bước nhanh hơn, đi tới một đống đổ nát cách xa đám người.

“Quỳ xuống.”

Mục Ninh Tuyết nhàn nhạt nói, thân thể mềm mại khẽ chuyển, ngồi lên một tảng đá nhô ra, nâng cái đùi tròn trịa lên, bắt chéo đôi chân trần thon dài thẳng tắp, dùng bàn chân đẹp sơn móng màu đỏ tươi móc lấy chiếc giày cao gót.

Bình luận

Để lại bình luận