Chương 7

“Phụt phụt phụt”

Chất lỏng phun ra từ quy đầu đa số đều trào vào trong hậu môn của Mục Nô Kiều, cho đến khi bụng dưới của Mục Nô Kiều phồng lên như bị bơm ruột vì hô hấp dồn dập, gã đàn ông rút gậy thịt ra, như rũ nước tiểu rũ rũ quy đầu lên cửa hậu nhăn nheo hồng hào của Mục Nô Kiều một cái, sau đó nhanh chóng cầm lấy đôi bốt da dài màu nâu đặt ở một bên, vừa vuốt ve vừa bắn một nửa tinh dịch còn lại lên đùi trong mềm mại trắng nõn của Mục Nô Kiều.

Nhìn người con gái bất tỉnh nhân sự dưới thân trên mặt tràn ngập nụ cười dâm đãng thỏa mãn, Liêu Minh Hiên cười khinh thường một tiếng, tố chất thân thể của con điếm này kém xa Mục Ninh Tuyết dâm lãng hơn, rất dễ dàng ngất đi. Thân thể trần trụi gợi cảm thon dài như búp bê nằm sấp trên mặt đất, chỉ có cơ thể hơi phập phồng chứng minh Mục Nô Kiều còn dấu hiệu sự sống, trên khuôn mặt xinh đẹp dâm loạn bị chơi hỏng đã lấm lem vết bẩn.

Nhấc đôi giày leo núi cứng rắn giẫm lên cái mông to đàn hồi mười phần của Mục Nô Kiều, cặp mông vểnh vốn đã bị va chạm đến hơi đỏ lên trong nháy mắt lưu lại dấu giày của đàn ông. Liêu Minh Hiên nhướng mày, Mục Ninh Tuyết bên ngoài lều hiểu ý, nhân lúc này cô đã khôi phục tư thế đứng duyên dáng yêu kiều, và trước khi Bạch Đình Đình bọn họ quay đầu lại dùng giày cao gót nhẹ nhàng đá một cái, dùng đất cát che lấp vệt nước rõ ràng.

Chỉ thấy Mục Ninh Tuyết khẽ nâng bàn tay ngọc, cách không nhắm ngay vào cửa hậu bị bắn vào trong đến mức tạm thời không khép lại được của Mục Nô Kiều, tinh dịch sắp tràn ra có thể thấy rõ từ cái lỗ thịt đang mở rộng.

Một luồng ánh sáng màu xanh băng bay ra từ đầu ngón tay Mục Ninh Tuyết, hòa vào trong đó, khả năng điều khiển nguyên tố tinh chuẩn của Mục Ninh Tuyết làm đông cứng từng con tinh trùng thành băng, từ miệng lỗ hậu đến sâu trong trực tràng, cái lạnh thấu xương trong nháy mắt làm Mục Nô Kiều giãy dụa tỉnh lại, nhưng suýt nữa bị lượng lớn dâm thủy phun ra giữa hai chân mình làm trượt ngã.

“Ưm ưm”

Cầu bịt miệng không thể do chính nô lệ tình dục tháo ra, đây là quy tắc. Mục Nô Kiều chỉ cảm thấy toàn bộ hậu đình đau nhói như bị dao nhọn cứa qua, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã khôi phục một chút ưu nhã đoan trang cũng co giật mất tự nhiên, chật vật nằm rạp trên mặt đất. Cô muốn Mục Ninh Tuyết làm tan chảy đống tinh dịch đông cứng này, lại chỉ nhận được nụ cười đầy ẩn ý của Mục Ninh Tuyết.

Liêu Minh Hiên nhìn vị nữ thần băng tuyết thông minh này không nhịn được giơ ngón tay cái lên, thao tác đầy ác thú vị thế này vừa làm Mục Nô Kiều tỉnh lại, cũng không cần nút bần chặn tinh dịch đầy ắp trong mông Mục Nô Kiều, không hổ là nữ thần Mục.

Liêu Minh Hiên không nhịn được vươn ngón tay cắm vào cửa hậu đang đóng chặt vì kích thích của Mục Nô Kiều, đẩy khối tinh dịch đông cứng như sắt vào trong thêm một chút, làm Mục Nô Kiều trừng mắt nhìn hắn vài cái vẻ trách móc. Mục Ninh Tuyết thì cười nhạt một tiếng rồi rời đi, tiếc là Liêu Minh Hiên còn muốn cô đưa tay vào giúp dọn dẹp cây gậy thịt, dù sao vị nữ thần dâm đãng mê tinh trùng như mạng này chắc chắn sẽ không từ chối.

Mặc quần áo tử tế, nhìn người con gái cúi người lơ đãng chổng cái mông tròn trịa lên, Mục Nô Kiều đang dùng khăn lông lau sạch sẽ thân thể trắng nõn dính đầy thể dịch không mảnh vải che thân, Liêu Minh Hiên nắm lấy gậy thịt cười dâm đãng dán lên khe hở giữa đùi thon dài mê người của Mục Nô Kiều.

Bình luận

Để lại bình luận