Chương 2

Trước ngực Mục Ninh Tuyết mặc một chiếc áo lót thể thao thoáng khí, chỉ có điều vì bầu vú của cô nàng bị điều giáo đến mức quá mức phồn thực, cặp vú bự gần cúp E biến mấy sợi dây áo mỏng manh trông chẳng khác nào đồ lót tình thú. Mảnh vải rộng ba ngón tay chỉ che hờ đầu vú đang nhô cao, ép ra khe ngực sâu hun hút, cả bán cầu nam lẫn bán cầu bắc vẫn lộ ra ngoài, khiến người ta nhịn không được chỉ muốn bắt ả đàn bà lẳng lơ bề ngoài băng lãnh nội tâm dâm đãng này quỳ xuống háng, cứ thế bắt cô ả nâng vú lên mà làm tits-job (giao hợp bằng ngực).

Cảm nhận được ánh mắt bỉ ổi không chút che giấu của Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết lạnh lùng liếc hắn một cái, đôi mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ khẽ liếc xuống dưới, thu hết sự xấu xí nơi hạ bộ Mạc Phàm vào đáy mắt, đối với đũng quần chỉ mới hơi nhô lên kia càng lộ ra vẻ khinh thường.

Tất nhiên không thể trách Mạc Phàm, ở đây đều là thanh niên trai tráng, dù là La Tống hay Minh Thông vẫn luôn thèm khát Mục Ninh Tuyết, khi nhìn thấy thân thể gợi cảm gần như khỏa thân thế này, tà hỏa trong bụng dưới càng không nhịn được mà chạy loạn.

Mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời được Mục Ninh Tuyết buộc sau đầu bằng một sợi dây thun có kiểu dáng hơi kỳ lạ, cô đi thẳng đến trước mặt Mạc Phàm, sau đó tùy tiện ném đôi tất đen rách nát đang kẹp giữa hai ngón tay ngọc thon dài xuống đất, nhìn người đàn ông vội vàng nịnh nọt như chó pug nhặt đôi tất dính đầy tinh dịch trắng đục kia bỏ vào ba lô, sương lạnh trên mặt càng thêm dày.

“Tuyết Tuyết, em yên tâm, đảm bảo giặt sạch sẽ cho em. Nhưng mà dù sao cũng là vợ cả của anh, em phải rụt rè chút chứ, một ngày em đi ra ngoài với bốn năm thằng đàn ông, tất em mang theo không đủ thay đâu.”

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn Mục Ninh Tuyết, vừa vặn bắt gặp ánh mắt từ trên cao nhìn xuống như đang nhìn rác rưởi của cô.

Khóe miệng Mục Ninh Tuyết khẽ nhếch lên, khinh thường xoay người bỏ đi, sải đôi chân dài miên man đi đến bên cạnh một cái lều ở trại, tao nhã ngồi xổm xuống.

Lục Chính Hà e là người đàn ông duy nhất ở đây quần không dựng lều, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú kia lại đắc ý như gió xuân, hiển nhiên vừa mới hưởng dụng qua vât phẩm cực phẩm kia, áy náy nói với Tống Hà: “Ngại quá Tống Hà, Ninh Tuyết vừa nãy cứ đòi tắm ở bên hồ nước, tớ cũng không thể để con gái nhà người ta ở nơi hoang dã nguy hiểm thế này một mình, nên tắm cùng cô ấy luôn.” Ánh mắt gã đàn ông cũng lơ đãng quét qua đôi chân dài khỏe khoắn tuy không đủ đầy đặn nhưng nhìn là biết lực bộc phát mười phần của Tống Hà, ảo tưởng xem tối nay bị đôi chân màu lúa mạch rèn luyện vừa đủ độ này kẹp lấy sẽ có mùi vị gì.

Lời nói của gã đàn ông hiển nhiên không thuyết phục được Tống Hà, cô không ngờ vị đóa hoa trên núi cao bề ngoài lạnh lùng này bản tính lại phóng túng như vậy. Mọi người đều là người trưởng thành, vị đại tiểu thư họ Mục này cả ngày cứ tìm cớ đi ra ngoài với những người đàn ông khác nhau trong đội, làm cái gì thì ai cũng rõ mười mươi.

“Lục Chính Hà, quan hệ riêng tư của các cậu bọn tớ không xen vào, nhưng cậu đừng quên nhiệm vụ mới là quan trọng nhất.” Khuôn mặt xinh đẹp đầy anh khí của Tống Hà quay sang Mục Ninh Tuyết, cùng là phụ nữ, dù là thân hình ngạo người hay khuôn mặt tuyệt sắc lạnh lùng của đối phương đều khiến Tống Hà tự thẹn không bằng, cảnh xuân mảng lớn lơ đãng lộ ra khi ngồi xổm, đường eo đầy đặn và đôi gò bồng đảo vểnh cao kia ngay cả chính cô nhìn cũng phải nuốt nước miếng, chỉ có điều thân phận Mục Ninh Tuyết đặc biệt, cộng thêm tất cả đàn ông ở đây đều ái mộ cô ta, bản thân cô cũng chỉ có thể nhắc nhở thích đáng.

Bình luận

Để lại bình luận