Chương 2

– Bữa Trưa Của Những Người Đàn Bà Cô Đơn
Tiếng đấm bao cát của Phạm Thu Hà càng lúc càng trở nên hung bạo, như thể cô đang trút hết mọi uất ức dồn nén bấy lâu lên vật vô tri ấy. Trong đầu cô, những suy nghĩ gào thét không ngừng: ‘Mùa giải! Lại là mùa giải chết tiệt! Tao đụ má cái mùa giải này!’
Sáng nay, cô vừa gọi điện cho chồng – anh cả của Nguyễn Minh Quân, một cầu thủ ngôi sao đang thi đấu ở nước ngoài. Câu trả lời quen thuộc lại vang lên: “Anh bận tập huấn, vài tháng nữa mới về.” Sự trống trải của căn phòng ngủ mênh mông, cái lạnh lẽo của chăn gối mỗi đêm khiến cô phát điên. Đã mấy tháng ròng rã cô phải sống trong cảnh “góa bụa” dù chồng vẫn còn sống sờ sờ ra đó. Dục vọng của người phụ nữ 26 tuổi đang độ chín muồi bị kìm nén đến cực điểm, chỉ có thể phát tiết qua những cú đấm đầy bạo lực.
“Mọi người dọn dẹp chút đi, chuẩn bị ăn cơm nào!”
Một giọng nói ngọt ngào, dịu dàng vang lên từ phía bếp, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Đó là tiếng của mẹ Nguyễn Minh Quân – bà Đặng Hồng Vân.
Phạm Thu Hà dừng tay, thở hắt ra một hơi đầy bực dọc. Cô tháo găng tay, ném mạnh vào tủ đồ bên cạnh tạo nên tiếng động lớn, rồi quay người đi thẳng vào phòng tắm mà không nói một lời. Nguyễn Minh Quân ngồi im thin thít, đầu cúi gằm xuống trang vở, không dám thở mạnh. Cậu biết thừa hôm nay chị dâu cả đang “lên cơn”, tốt nhất là không nên chọc vào ổ kiến lửa này.
Tranh thủ lúc chị dâu hai Dĩnh Hân đang thu dọn cọ vẽ, Nguyễn Minh Quân lén lút chỉnh lại tư thế ngồi. Cậu khéo léo dùng tay đẩy “cái lều” đang dựng đứng giữa háng sang một bên, cố gắng làm cho nó bớt lộ liễu rồi nhanh chóng đứng dậy, đi về phía bàn ăn.
Mùi thơm nức mũi của món canh thịt hầm tỏa ra từ nồi canh trên tay bà Đặng Hồng Vân khiến cơn đói bụng trỗi dậy, phần nào lấn át đi cơn dục hỏa đang thiêu đốt Nguyễn Minh Quân. “Cậu nhỏ” cứng đầu cuối cùng cũng chịu dịu xuống đôi chút.
Nhưng ngay khi Nguyễn Minh Quân vừa thở phào nhẹ nhõm thì một cảnh tượng khác lại đập vào mắt cậu. Mẹ cậu đang khom người đặt bát canh nóng hổi xuống giữa bàn. Động tác cúi thấp người khiến cổ áo rộng của bà trễ xuống, phơi bày trọn vẹn khe ngực sâu hun hút và hai bầu ngực trắng nõn nà bị ép chặt vào nhau.
“Chết tiệt!” Nguyễn Minh Quân thầm rủa trong lòng. Con quái vật vừa mới định ngủ yên lập tức ngóc đầu dậy, thậm chí còn hung hăng và cứng hơn lúc trước. Máu lại dồn xuống, giật từng cơn thót tim.
“Con rửa tay chưa đấy? Học bài có mệt không? Múc canh uống trước đi con, để mẹ vào bưng nốt mấy món mặn,” bà Đặng Hồng Vân mỉm cười hiền hậu, hoàn toàn không hay biết đứa con trai út đang nhìn chằm chằm vào ngực mình với ánh mắt rực lửa.
“Dạ… rửa rồi ạ,” Nguyễn Minh Quân lắp bắp trả lời, cố gắng điều chỉnh giọng nói để không bị run rẩy. Cậu không dám nhìn thẳng vào mẹ mình – một người phụ nữ 43 tuổi nhưng nhan sắc vẫn mặn mà, da dẻ mịn màng không tì vết và đặc biệt là sở hữu thân hình với vòng một cúp F đồ sộ cùng vòng ba nảy nở.
Vài phút sau, cả gia đình đã yên vị bên bàn ăn. Bà Đặng Hồng Vân ngồi ở vị trí chủ tọa, Nguyễn Minh Quân ngồi bên cạnh bà. Đối diện cậu là chiếc ghế trống dành cho chị dâu cả, còn chị dâu thứ hai Lê Ánh Tuyết ngồi kế bên đó.
Lúc này, dưới ánh đèn bàn ăn, Nguyễn Minh Quân mới có cơ hội ngắm nhìn kỹ nhan sắc của chị dâu hai. Dĩnh Hân hôm nay trang điểm rất nhẹ, chỉ tô một chút son môi đỏ tươi làm nổi bật làn da trắng sứ. Đôi mắt cô trong veo như hồ nước mùa thu, sống mũi cao thanh tú. Chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình khi cô ngồi xuống lại vô tình trễ nải, để lộ dây áo lót màu trắng tinh khôi đang ôm lấy bầu ngực cúp D căng tròn. Một vẻ đẹp vừa thánh thiện, vừa gợi tình đến lạ lùng.
Bà Đặng Hồng Vân lúc này đã cởi bỏ tạp dề, để lộ chiếc váy liền thân màu nâu nhạt trang nhã. Cổ áo chữ V tuy không quá sâu nhưng với bộ ngực cúp F ngoại cỡ của bà, nó lại trở thành một vũ khí sát thương cực mạnh. Hai bầu vú lớn chèn ép nhau, tạo thành một khe suối sâu thẳm, khiến người nhìn chỉ muốn lao vào mà khám phá.
“Rầm!”
Cánh cửa phòng tắm bị đẩy mạnh, đập vào tường tạo nên tiếng động chói tai. Phạm Thu Hà bước ra, mái tóc vàng ướt đẫm còn đang nhỏ nước. Cô đã thay một chiếc áo thun croptop ngắn cũn cỡn, hở trọn vòng eo săn chắc và rốn, bên dưới là chiếc quần short thể thao ngắn không thể ngắn hơn.
Cô đi dép lê loẹt quẹt, ngồi phịch xuống ghế đối diện Nguyễn Minh Quân. Ngay lập tức, đập vào mắt cậu là hai điểm nhô lên rõ rệt trên lớp áo thun mỏng manh của chị dâu. Cô không mặc áo lót! Khuôn mặt cô vẫn còn ửng hồng vì hơi nước nóng và dư âm của buổi tập, trông như thể… như thể cô vừa trải qua một cơn cao trào tình dục mãnh liệt.
Dưới gầm bàn, “cây gậy” của Nguyễn Minh Quân lại giật nảy lên một cái đầy phấn khích. Cậu vội vàng cúi gằm mặt, và lùa cơm vào miệng để che giấu sự bối rối.
Không khí bàn ăn chùng xuống thấy rõ. Nụ cười trên môi bà Đặng Hồng Vân tắt ngấm. Bà gắp một miếng thịt chiên giòn tan bỏ vào bát con dâu cả, giọng nói có phần dè dặt, khẩn khoản: “Bích Kỳ, ăn thử miếng thịt này đi con, mẹ ướp gia vị mới đấy, xem có vừa miệng không?”
Phạm Thu Hà liếc nhìn bát cơm, hừ lạnh một tiếng qua mũi, rồi cũng lặng lẽ cầm đũa lên ăn, không nói một lời cảm ơn.
Ba người phụ nữ trong căn nhà này, dù độ tuổi khác nhau, tính cách khác nhau, nhưng đều đang chia sẻ chung một nỗi niềm: sự cô đơn của những người đàn bà vắng chồng. Nỗi cô đơn ấy như hàng ngàn con kiến bò trong xương tủy, gặm nhấm tâm can họ mỗi đêm. Họ giống như những đóa hoa đang độ rực rỡ nhất, khao khát được tưới tắm bởi những giọt mưa tình yêu, nhưng lại đang dần héo hon vì khô hạn.
Nguyễn Minh Quân ngồi đó, cảm nhận rõ rệt sự bức bối trong không khí nhưng chẳng thể làm gì. Cậu nhìn quanh căn phòng khách xa hoa, nhìn những món đồ nội thất đắt tiền, những chiếc cúp bóng đá vàng chói lọi của anh cả, những cuốn sách kinh doanh dày cộp của anh hai. Tất cả sự giàu sang này đều do hai người anh trai tài giỏi mang lại. Còn cậu, chỉ là một thằng nhóc học sinh cấp ba, không tài cán, không tiền bạc, sống dựa vào gia đình.
Thứ duy nhất cậu có, và có lẽ là vượt trội hơn cả hai người anh trai, chính là “cậu nhỏ” ngoại cỡ đang cương cứng đến đau nhức trong quần. Một con quái vật thực sự về kích thước và độ bền bỉ. Nhưng trong ngôi nhà đầy rẫy những người phụ nữ xinh đẹp và đói khát này, liệu đó là phước lành hay là mầm mống của tội lỗi?

Bình luận

Để lại bình luận