Chương 10

– Màn Kịch Loạn Luân Trước Mặt Con Gái
Trần Văn Nam lúc này như một con dã thú sổng chuồng, mọi luân thường đạo lý đều bị hắn vứt bỏ lại phía sau. Dương vật của hắn như một mũi khoan thép, đâm sâu, rút cạn, rồi lại đâm sâu vào hang động ẩm ướt của Nguyễn Thị Mai với tốc độ chóng mặt. Mỗi cú thúc là một lần chiếc giường lớn rung lên bần bật, tiếng kẽo kẹt hòa lẫn với tiếng rên rỉ, tiếng bạch bạch tạo nên một bản nhạc hỗn loạn đầy ma mị.
Nước dâm từ trong lồn Nguyễn Thị Mai bắn ra tung tóe theo mỗi nhịp dập của Trần Văn Nam, ướt đẫm cả đùi non và ga giường. Không khí nồng nặc mùi vị hoang dại của tình dục.
“A… a… a…”
Nguyễn Thị Mai không còn nói được thành câu, chỉ biết há miệng gào thét trong cơn khoái lạc cuồng dã. Bà cảm thấy như mình đang cưỡi trên một con sóng thần, bị cuốn đi, bị nhấn chìm, bị xé nát bởi sức mạnh khủng khiếp của con rể. Từng thớ thịt trong âm đạo bà co bóp kịch liệt, tham lam mút mát lấy dương vật hắn, khao khát được lấp đầy, được giày vò.
Trước đây, bà chưa bao giờ dám tưởng tượng mình có thể trải qua một cuộc làm tình điên cuồng đến thế này. Cảm giác tội lỗi, xấu hổ hòa quyện với khoái cảm xác thịt tạo nên một thứ thuốc phiện chết người.
“Ưm… a… địt mẹ đi… địt chết mẹ đi… cặc con to quá… a… sướng quá… mẹ không muốn sống nữa…”
Gương mặt xinh đẹp của bà vặn vẹo trong cơn cực khoái, đôi mắt trợn ngược, miệng há hốc. Đôi vú G-cup khổng lồ vung vẩy dữ dội theo từng cú thúc, như muốn xé toạc lớp áo lót mỏng manh mà nhảy ra ngoài. Cặp mông to bè trong lớp tất đen rung lắc như thạch, tạo nên những làn sóng thịt đầy khiêu khích.
Trần Thị Ngọc ngồi bên cạnh, một tay tự sờ lồn mình, một tay bấu chặt vào ga giường, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cảnh tượng dâm loạn trước mắt như bị thôi miên. Cô nhìn mẹ mình, người phụ nữ đoan trang thường ngày, giờ đây đang chổng mông lên trời như một con thú cái, để cho chồng sắp cưới của mình địt như máy khâu.
Tư thế của mẹ cô thật sự quá dâm đãng. Thân trên bà ép sát xuống giường, hai chân dang rộng, mông chổng cao hết mức, tạo thành một chữ V ngược đầy tội lỗi. Từ góc độ này, Trần Thị Ngọc có thể nhìn thấy rõ ràng cây dương vật gân guốc của Trần Văn Nam đang ra vào liên tục trong cái lồn ướt nhẹp của mẹ. Mỗi lần hắn rút ra, một phần thịt đỏ hỏn bên trong lại lòi ra theo, rồi lại bị hắn thô bạo nhét trở lại.
Trần Văn Nam quỳ phía sau, hai tay bám chặt vào eo Nguyễn Thị Mai, mồ hôi nhễ nhại trên cơ bắp cuồn cuộn. Hắn trông như một vị thần chiến tranh, dũng mãnh và tàn bạo. Hắn gầm gừ, thúc mạnh những cú trời giáng, tiếng da thịt va chạm vang lên chát chúa.
“A… a… con rể… địt mẹ sướng quá… to quá… mạnh quá… ưm… lại chạm vào tử cung rồi… a… mẹ giật… giật mất…”
Nguyễn Thị Mai rên rỉ, nước mắt nước mũi tèm lem, nhưng vẻ mặt lại là sự thỏa mãn tột cùng.
Nghe tiếng rên rỉ của mẹ, Trần Văn Nam càng thêm hưng phấn. Hắn vừa thúc, vừa quay sang nhìn Trần Thị Ngọc, rồi lại cúi xuống ghé sát tai Nguyễn Thị Mai, thì thầm những lời độc địa: “Mẹ vợ dâm đãng! Nói cho con gái mẹ biết chúng ta đang làm gì đi! Nói cho nó biết mẹ và con rể đang làm cái trò đồi bại gì!”
“Ưm… a!”
Câu hỏi của hắn như sét đánh ngang tai Nguyễn Thị Mai. Bà liếc nhìn con gái đang ngồi đó, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào mình. Cảm giác xấu hổ dâng lên tột độ, nhưng kỳ lạ thay, nó lại khiến cơn khoái cảm trong bà bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Sự hiện diện của con gái, nhân chứng cho sự sa đọa của bà, chính là chất xúc tác mạnh nhất.
“Ư… ừ…” Nguyễn Thị Mai nhắm mắt lại, tận hưởng sự giày vò ngọt ngào này. Bà run rẩy nói, giọng đứt quãng: “Duyệt Nhiên… mẹ xin lỗi con… mẹ đang… ưm… đang địt nhau với Thần Dục… đang để con rể… địt nát cái lồn già này… Mẹ thích bị cặc con rể địt lắm… a… mẹ thích làm con đĩ của con rể… làm con chó cái dâm đãng…”
“Á… a!”
Vừa dứt lời, Nguyễn Thị Mai hét lên một tiếng thất thanh. Máu trong người bà như sôi lên, khoái cảm từ hạ bộ lan tỏa ra khắp toàn thân, khiến bà co giật liên hồi. Bà cảm thấy như mình vừa uống phải một liều thuốc kích dục cực mạnh.
Bà bấu chặt lấy ga giường, móng tay cắm sâu vào nệm, cái mông to bè rung lên bần bật, đón nhận từng cú thúc như vũ bão của con rể. Bà đang tận hưởng khoái cảm tội lỗi, khoái cảm của sự phản bội và loạn luân.
“Đúng là con đĩ già không biết xấu hổ! Cặc tao địt chết mày!”
Trần Văn Nam gầm lên như một con thú hoang, hắn ôm chặt lấy hông bà, dồn toàn bộ sức lực vào những cú thúc cuối cùng. Dương vật hắn như một mũi khoan khổng lồ, phá tan mọi rào cản, tiến sâu vào tận cùng cơ thể người đàn bà.
Hai mép lồn của Nguyễn Thị Mai bị cọ xát đỏ ửng, lật ra lật vào, nước dâm bắn ra tung tóe theo mỗi nhịp dập, tạo nên những tiếng “chùn chụt” ướt át đầy ám ảnh.
Cả ba người trong căn phòng đều chìm đắm trong cơn say tình dục, nơi mà đạo đức đã chết, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất đang lên ngôi.

Bình luận

Để lại bình luận