Chương 8

– Lời Thú Nhận Của Người Mẹ Vợ Dâm Đãng
“Mẹ đúng là đồ lẳng lơ! Biết rõ con là bạn trai của con gái mẹ, thế mà mẹ vẫn dám tơ tưởng đến con sao?”
Trần Văn Nam nghiến răng, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào người đàn bà dưới thân. Hắn thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn trừng phạt, lại như muốn khen thưởng cho sự dâm đãng của bà. Dịch nhờn màu trắng đục trào ra từ kẽ hở giữa dương vật và âm đạo, tạo thành một vòng bọt trắng xóa quanh gốc dương vật.
“A… a… tại con… tại con rể hư hỏng…” Nguyễn Thị Mai vừa rên rỉ vừa biện minh, giọng nói nũng nịu đến mức chảy nước. “Ai bảo con… cứ dùng ánh mắt đó nhìn mẹ… nhìn ngực mẹ… nhìn chân mẹ… Có mấy lần… con còn cố tình dùng cặc cọ vào mông mẹ… làm sao mẹ chịu nổi…”
Bà vặn vẹo cái mông to lớn trong lớp tất đen, chủ động đẩy hông lên đón nhận từng cú thúc của hắn. Bà nhớ lại những ngày tháng lén lút nhìn trộm con rể, những lần vô tình hay cố ý chạm vào cơ thể cường tráng của hắn, và cả những đêm dài thao thức tưởng tượng ra cảnh tượng đang diễn ra lúc này.
Trần Văn Nam nghe vậy thì cười khẩy đắc ý, hơi thở hắn dồn dập, phả vào mặt bà nóng hổi. “À, ra là thế. Vậy nên mỗi lần biết con đến nhà, mẹ lại cố tình mặc váy ngắn, đi tất lưới để câu dẫn con đúng không? Còn lần con mát-xa cho mẹ, tay con sờ vào tận bẹn mẹ, mẹ cũng giả vờ ngủ để tận hưởng đúng không?”
Hắn càng nói càng hưng phấn, dương vật như một cái máy đóng cọc điên cuồng ra vào cái hang động ẩm ướt của bà. Tiếng da thịt va chạm vang lên chan chát, giòn giã.
“Bạch… bạch… bạch…”
“A… a… con rể… địt mạnh quá… mẹ chết mất…” Nguyễn Thị Mai ngửa cổ ra sau, hét lên thất thanh. Hai bầu ngực khổng lồ của bà nảy lên nảy xuống theo nhịp điệu của hắn, tạo nên những làn sóng thịt trắng nõn, mời gọi. Đôi chân dài mang tất đen của bà quơ quào trong không khí, gót giày nhọn hoắt cào lên lưng trần của hắn, để lại những vệt xước đỏ ửng đầy kích thích.
“Đồ đĩ già! Nói mau! Có phải mẹ cố tình câu dẫn con không?” Hắn quát, tay bóp chặt lấy một bên vú của bà.
“A… a… phải… là mẹ… là mẹ câu dẫn con…” Nguyễn Thị Mai đầu hàng hoàn toàn, bà nức nở thú nhận trong khoái cảm tột cùng. “Từ lúc bị con… bị con địt lần đầu tiên… mẹ đã không quên được… cả ngày chỉ nhớ đến cây cặc này… mẹ không nhịn được… mẹ muốn câu dẫn… muốn làm đĩ cho con… Á… á… sâu quá… chạm đến tử cung rồi…”
Lời chưa dứt, bà đã hét lên một tiếng chói tai khi dương vật hắn đâm lút cán, chạm vào tận cùng tử cung nhạy cảm. Cảm giác bị xâm chiếm, bị lấp đầy khiến bà run rẩy bần bật.
Nhìn gương mặt dâm đãng của Nguyễn Thị Mai, nhìn những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt của người đàn bà đã qua tuổi ngũ tuần nhưng vẫn khao khát tình dục như một con thú cái, Trần Văn Nam cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục. Hắn thích cảm giác này, cảm giác biến một người mẹ vợ đoan trang thành một con nô lệ tình dục chỉ biết van xin dương vật.
“Ưm… a… sướng quá… con rể ơi… địt nát lồn mẹ đi… cho mẹ mang thai đi…”
Chiếc giường lớn rung lên bần bật theo từng nhịp điệu hoang dại. Nguyễn Thị Mai rên rỉ, hai tay bà ôm chặt lấy đầu con rể, ấn mặt hắn vào bầu ngực sữa của mình. Bà muốn hắn bú mút, muốn hắn cắn xé, muốn hắn để lại dấu vết sở hữu trên cơ thể già nua nhưng đầy nhựa sống này.
Cặp mông to bè trong lớp tất đen của bà nảy lên nảy xuống như một con sóng dữ, cuốn lấy dương vật hắn, vắt kiệt từng chút sức lực của hắn. Nước dâm chảy ra lênh láng, ướt đẫm cả một mảng ga giường.
“Mẹ là cái đồ lẳng lơ không biết xấu hổ! Dám tranh giành đàn ông với con gái ruột, giờ lại còn dám nằm đây rên rỉ trước mặt nó! Mẹ đúng là con chó cái dâm tiện nhất trần đời!”
Trần Văn Nam vừa chửi rủa vừa thúc mạnh, mỗi từ ngữ thốt ra là một lần hắn gia tăng lực đạo, như muốn trừng phạt người đàn bà lăng loàn này.
“A… Thần Dục… đừng… đừng nói thế… mẹ xấu hổ…”
“Xấu hổ cái gì? Chẳng lẽ tao nói sai sao?”

Bình luận

Để lại bình luận