Chương 1

– Sáng Sớm Trụy Lạc Trong Phòng Ngủ Hỗn Loạn
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, chiếu rọi vào căn phòng ngủ bừa bộn, phơi bày một khung cảnh dâm loạn đến nghẹt thở. Không khí trong phòng đặc quánh mùi vị của tình dục, là sự pha trộn nồng nàn giữa mùi xạ hương nam tính, mùi nước lồn nồng nàn của đàn bà và mùi cao su cháy khét của những chiếc bao cao su đã qua sử dụng vứt vương vãi trên sàn nhà màu xám lạnh lẽo.
Trên sàn nhà, quần áo nằm la liệt như những xác chết của phẩm hạnh. Những chiếc váy ngắn bó sát bị xé toạc, đồ lót ren gợi cảm ướt đẫm dịch vị, những món đồ chơi tình dục bạo dâm, roi da, còng tay nằm lăn lóc bên cạnh năm sáu cái bao cao su căn phồng tinh dịch trắng đục. Cả căn phòng như một bãi chiến trường của dục vọng, nơi lý trí đã hoàn toàn đầu hàng trước bản năng xác thịt đê hèn nhất.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Trần Văn Nam ngồi trên mép giường như một vị hoàng đế trẻ tuổi đầy kiêu ngạo. Thân hình hắn trần trụi, để lộ những múi cơ bắp săn chắc cuồn cuộn sức mạnh, làn da màu đồng hun dưới ánh nắng sớm càng thêm phần nam tính và quyến rũ. Gương mặt hắn tuấn tú nhưng lại phảng phất nét tà mị, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xuống dưới chân mình với vẻ thỏa mãn và khinh miệt.
Dưới chân hắn, hai người đàn bà đang quỳ rạp trên sàn, tư thế hèn mọn như những con chó cái đang cầu xin sự ban ơn của chủ nhân. Trên cổ họ là hai sợi dây xích chó bằng da màu đen, đầu dây kia nằm gọn trong bàn tay to lớn của Trần Văn Nam.
Hai người đàn bà này không ai khác chính là hai mẹ con ruột thịt, nhưng giờ đây, ranh giới đạo đức đã bị xóa nhòa, chỉ còn lại thân phận là những nô lệ tình dục dâm đãng.
Bên trái là Trần Thị Ngọc, người con gái khoảng hơn ba mươi tuổi. Thân hình cô ta nóng bỏng đến mức ngộp thở, bộ đồ lót voan mỏng màu hồng phấn gần như trong suốt không thể che giấu được bầu ngực cỡ F căng tròn đang rung rinh theo từng nhịp thở. Hai đầu vú đỏ hồng dựng đứng, xuyên qua lớp vải mỏng manh mời gọi ánh nhìn. Phần thân dưới của cô ta chỉ độc một đôi tất da chân màu nude siêu mỏng, bó sát lấy cặp đùi thon dài và vòng mông tròn trịa đang chổng cao lên trời. Dưới chân là đôi giày cao gót màu hồng mười phân, tôn lên vẻ dâm đãng của một ả đàn bà lẳng lơ.
Bên phải là Nguyễn Thị Mai, người mẹ, dù tuổi đã ngoài năm mươi nhưng cơ thể lại phì nhiêu và màu mỡ hơn cả con gái. Bà ta là hiện thân của sự dâm đãng chín muồi, một trái đào chín nẫu chảy nước. Bộ đồ lót ren đen bó sát lấy bầu ngực cỡ G khổng lồ, ép chúng lại tạo thành một khe ngực sâu hun hút, thịt vú trắng nõn tràn ra ngoài mép áo như muốn nổ tung. Bà ta cũng mang tất da chân, nhưng là màu đen huyền bí, ôm chặt lấy cặp mông to bè, núng nính thịt, nhìn vào chỉ muốn lao tới mà vỗ đen đét, mà dày vò.
Cả hai mẹ con đều đang ra sức liếm láp “cây hàng” vĩ đại của Trần Văn Nam.
Cây dương vật của hắn sừng sững như một cây cột đình, dài đến hơn hai mươi phân, gân guốc nổi lên chằng chịt như những con giun đất đang giận dữ. Quy đầu to như quả trứng ngỗng, tím ngắt và ướt át, tỏa ra mùi hương nồng nặc của giống đực khiến hai người đàn bà mê mẩn đến mất trí.
“Liếm kỹ vào! Hai con chó cái này!” Trần Văn Nam giật mạnh sợi dây xích, ra lệnh bằng giọng nói khàn khàn đầy uy quyền.
Nghe tiếng quát, hai mẹ con càng thêm ra sức. Trần Thị Ngọc há cái miệng nhỏ nhắn, cố gắng nuốt trọn phần quy đầu to lớn vào trong khoang miệng ấm nóng. Lưỡi cô ta đảo liên tục, kích thích vào lỗ sáo đang rỉ nước. Trong khi đó, bà mẹ Nguyễn Thị Mai thì tham lam liếm dọc theo thân gậy, hai tay bà ta nâng niu hai hòn ngọc hành to lớn, nắn bóp nhẹ nhàng, ánh mắt bà ta ngước lên nhìn con rể với vẻ sùng bái bệnh hoạn, như thể hắn là vị thần ban phát khoái lạc duy nhất trên thế gian này.
Tiếng “chùn chụt”, “bạch bạch” vang lên không ngớt trong căn phòng yên tĩnh buổi sớm. Nước bọt của hai mẹ con hòa lẫn vào nhau, chảy ròng ròng xuống bắp đùi săn chắc của Trần Văn Nam, tạo nên một khung cảnh dâm dục đến cực điểm.
Trần Văn Nam ngửa cổ ra sau, tận hưởng khoái cảm đê mê. Hắn là một kẻ săn mồi, một gã đàn ông tàn nhẫn chuyên đi chinh phục những người đàn bà đã có gia đình, đặc biệt là những cặp mẹ con dâm đãng như thế này. Hắn thích nhìn vẻ đoan trang, hiền thục thường ngày của họ bị xé toạc, để lộ ra bản chất dâm tiện, thèm khát dương vật đến điên cuồng.
“Mẹ kiếp, sướng quá…” Hắn rên rỉ, bàn tay luồn vào mái tóc rối bù của Nguyễn Thị Mai, ấn mạnh đầu bà ta vào háng mình.
Bà mẹ rên lên một tiếng “ư ư” trong cổ họng, nhưng không hề phản kháng, ngược lại còn đẩy hông mình lên cao hơn, cái mông to bè trong lớp tất đen rung lắc mời gọi, như đang cầu xin được hắn địt vào cái lồn già nua nhưng đầy nước của mình.
Đây chính là cuộc sống của Trần Văn Nam, một cuộc sống trụy lạc, không có giới hạn, nơi hắn là vua và những người đàn bà này chỉ là những công cụ để hắn thỏa mãn dục vọng vô đáy của mình.

Bình luận

Để lại bình luận