Chương 9

Hai người như chìm đắm trong một dòng sông dục vọng và năng lượng vô tận. Họ đổi đủ loại tư thế, từ doggy khiến Tô Nhan chổng mông cong vút, đến tư thế sư thầy giã cối, hay nhất kiếm loạn tử cung, mỗi tư thế đều khiến năng lượng trong cơ thể họ bùng nổ mạnh mẽ hơn, tu vi của cả hai không ngừng được củng cố và thăng tiến. Tiếng rên la dâm đãng, tiếng da thịt va chạm, tiếng hô hấp dồn dập, và cả tiếng năng lượng dâng trào không ngừng vang vọng khắp đỉnh cầu thang.

Tô Mộc cảm thấy bản thân như đang được tiếp thêm sức mạnh vô tận. Mỗi lần xuất tinh, năng lượng từ Hỏa Long Bản Nguyên lại được tinh luyện, và Tô Nhan, nhờ hấp thu tinh hoa của hắn cùng với Băng Phượng Bản Nguyên, cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Họ không ngừng nghỉ, cứ thế chà đạp lẫn nhau, tận hưởng khoái cảm và sự thăng tiến tu vi mà công pháp song tu mang lại. Mỗi khi một người đạt cực khoái, năng lượng từ đối phương lại tràn vào, giúp họ nhanh chóng hồi phục và tiếp tục cuộc hoan lạc bất tận.

Suốt ba ngày ba đêm, họ miệt mài giao hợp, thân thể Tô Nhan đã hoàn toàn kiệt quệ, cả người nàng rã rời, run rẩy. Nàng cảm thấy như linh hồn mình sắp bay đi, nhưng dục vọng vẫn cứ cuốn lấy nàng. Cuối cùng, Tô Nhan nức nở, nước mắt sinh lý trào ra, giọng nói khản đặc: “Chủ nhân… xin người… tha cho nô tỳ… Nô tỳ… nô tỳ sắp tan nát rồi… Không chịu nổi nữa…”

Nghe Tô Nhan van xin, Tô Mộc cũng cảm thấy thỏa mãn đến cực điểm. Hắn giữ chặt eo Tô Nhan, con cặc cắm sâu vào tử cung nàng, gầm lên một tiếng thỏa mãn cuối cùng: “Ta ra đây! Uống hết đi đồ tiện nhân!”

“Phụt phụt phụt!” Từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào sâu bên trong tử cung Tô Nhan. Nàng rên lên đau đớn xen lẫn khoái cảm tột cùng, toàn thân co giật, đôi mắt trợn ngược. Một phần tinh dịch quá nhiều tràn ra ngoài, chảy xuống đùi nàng, nhưng Tô Mộc vẫn không ngừng phun trào, muốn đem toàn bộ cốt nhục của mình lấp đầy nàng, như muốn gieo hạt giống vào mảnh đất màu mỡ này.

Khi Tô Mộc đã bắn cạn kiệt, hắn rút ra, con cặc vẫn còn dính đầy tinh dịch và dâm dịch. Tô Nhan nằm bệt xuống, thở hổn hển, cả người ướt đẫm mồ hôi và thân dưới thì tràn đầy tinh dịch. Nàng nằm bất động, chỉ còn biết thở dốc, cả cơ thể run rẩy từng đợt. Tô Mộc ôm lấy nàng vào lòng, xoa dịu tấm lưng trần mịn màng. Dù kiệt sức, Tô Nhan vẫn hé mở đôi mắt mờ mịt nhìn hắn, ánh mắt đầy thỏa mãn và dâm đãng.

Sau cuộc ân ái kéo dài ba ngày ba đêm, tu vi Tô Mộc cùng Tô Nhan đã đột phá lên Chân Nguyên Cảnh trung kỳ.

“Đúng là công pháp song tu đỉnh cấp,” Tô Mộc thầm khen, sau này hắn phải chăm chỉ cày cấy với Tô Nhan mới được. Hắn thu thập đồ đạc chuẩn bị rời khỏi, nhìn lại nơi đây đã không còn gì ngoài tinh trùng hắn và dâm dịch của Tô Nhan bắn ra lênh láng tràn ngập khắp phòng. Động thiên bắt đầu khép lại, các đệ tử tam phái bắt đầu trở về, mọi người có thu hoạch khác nhau, người thì vui vẻ, người thì ủ rũ buồn chán.

Dương Khai bị Tô Mộc cướp đi phần truyền thừa quan trọng nhất, tuy vậy không xảy ra quá nhiều biến đổi, hắn rời khỏi Lăng Tiêu Các đi lịch luyện. Còn Tô Mộc mỗi ngày một nơi, Tô Nhan và hai chị em Mị Nhi, Kiều Nhi bị đụ phải chết đi sống lại. Nhờ sự chăm chỉ cày cấy, hắn với Tô Nhan rất nhanh cùng nhau đột phá lên Chân Nguyên Cảnh đỉnh phong, chỉ kém một tia là đột phá Thần Du Cảnh.

Vài tháng sau đó, nhị đệ tử tông chủ Lăng Tiêu Các may mắn thoát khỏi trấn áp ở khe núi Khốn Long Giản, hắn đi về Thương Vân Tà Địa làm Tà Chủ làm rúng động Bát đại gia tộc, mỗi gia tộc thả ra người điều tra thì biết Tà Chủ xuất thân từ Lăng Tiêu Các. Biết sự tình không ổn, Tô Mộc cùng Tô Nhan chuyển qua biệt viện hai chị em Mị Nhi, Kiều Nhi.

Một ngày nọ Tô Mộc đang sung sướng đụ phầm phập hai chị em Kiều Nhi, Mị Nhi thì phát hiện có người đem quân bao vây Lăng Tiêu Các. Trong số đó không hiếm cao thủ Thần Du Cảnh cửu tầng, hơn nữa số lượng cũng chẳng ít, hơn bốn người, số cao thủ Thần Du Cảnh còn lại cũng có đến mười mấy người.

Ngoài ra còn có bốn mươi, năm mươi cao thủ Chân Nguyên Cảnh, Ly Hợp Cảnh.

Đoàn người này, dưới sự dẫn đầu của một cô nương tầm hai mươi, đang tức tốc đi về phía Lăng Tiêu Các, chẳng bao lâu sau đã đặt chân đến trước cửa tông môn Lăng Tiêu Các.

“Đây là nơi xuất thân của Tà Chủ?” Cô nương ấy kiều diễm như hoa, dáng người dong dỏng, đôi mắt sáng ngời, nước da trắng ngần, mặc bộ váy màu tím quý phái, càng tôn thêm khí chất cao quý của nàng.

Khóe miệng nhoẻn lên một nụ cười nhàn nhạt, cô nương này thoáng lóe lên sự khinh thường và nghi hoặc trong đôi mắt, nói mát mẻ: “Chỉ là tông phái nhị đẳng, sao có thể tôi luyện ra một nhân vật tầm cỡ như Tà Chủ chứ?” Nàng là Thu ức Mộng, đại tiểu thư Thu gia.

Bình luận

Để lại bình luận