Chương 8

[Chúc mừng ký chủ rút được vật phẩm X Phù dịch chuyển]

[Chúc mừng ký chủ rút được vật phẩm X Phù dịch chuyển]

[Phù dịch chuyển: Có thể dịch chuyển đến bất kỳ nơi ký chủ muốn đến, ngoại trừ những nơi bị phong ấn, có cấm chế vượt quá tu vi ký chủ]

Tô Mộc rất hài lòng rồi click + điểm tu vi:

[Tăng cấp tu vi Ly Hợp Cảnh trung kỳ: 20 điểm]

[Tăng cấp tu vi Ly Hợp Cảnh hậu kỳ: 20 điểm]

[Tăng cấp tu vi Ly Hợp Cảnh đỉnh phong: 20 điểm]

[Tăng cấp tu vi Chân Nguyên Cảnh sơ kỳ: 20 điểm]

Tô Mộc mở ra bảng trạng thái:

« Tính danh: Tô Mộc »

« Tu vi: Chân Nguyên Cảnh sơ kỳ (+) »

« Năng lực: Thấu thị, Sao chép »

« Nữ nhân thu phục: Tô Nhan, Hồ Kiều Nhi, Hồ Mị Nhi »

« Điểm: 0 »

Tô Mộc đang trầm tư thì có âm thanh truyền khắp động thiên, thì ra đám đệ tử các phái đã thành công đánh tám con thú mở ra truyền thừa thực sự. Một cầu thang dài đến chân trời xuất hiện, các đệ tử lúc này đã ào ào bước lên mong lấy truyền thừa.

Tô Mộc liền mặc vào quần áo, thấy hai con mèo nhỏ còn đang say giấc, không nỡ đánh động các nàng, đánh kéo chăn lên đắp cho hai nàng, rồi bay về hướng cầu thang. Tô Mộc quyết định lấy công pháp song tu và bản nguyên cho mình và Tô Nhan, hắn đến gặp Tô Nhan đưa đến góc khuất nhờ hệ thống dùng phù dịch chuyển lên thẳng đỉnh cầu thang. Ngồi xuống, Tô Mộc và Tô Nhan đối mặt nhau, tâm ý tương thông, cả hai đồng thời vận chuyển công pháp Âm Dương Hợp Hoan Công.

Tô Mộc vận chuyển công pháp thuộc tính dương, Chân Dương Quyết, cảm nhận năng lượng dương tính từ Hỏa Long Bản Nguyên trong cơ thể mình cuộn trào, dồi dào và hùng hồn. Tô Nhan vận chuyển công pháp thuộc tính âm, Băng Tâm Quyết, cũng cảm nhận được năng lượng âm tính từ Băng Phượng Bản Nguyên trong nàng tinh khiết và dồi dào. Hai nguồn năng lượng đối nghịch giao thoa, tựa như rồng ngâm phượng hót trong cơ thể họ, khiến long hình phượng ấn trong truyền thừa ẩn hiện càng nhanh.

Khi công pháp bắt đầu lưu chuyển, năng lượng âm dương từ hai cơ thể họ toát ra, quấn lấy nhau thành một vòng xoáy huyền ảo. Năng lượng Hỏa Long của Tô Mộc và Băng Phượng của Tô Nhan bắt đầu hòa nhập, luân chuyển giữa hai người, mỗi vòng xoay đều mang đến cảm giác tê dại, nóng bỏng khó tả. Tô Mộc không chần chừ, vươn tay kéo Tô Nhan vào lòng. Đôi môi nóng bỏng tìm đến nhau, dây dưa triền miên. Lưỡi Tô Mộc luồn vào khoang miệng nàng, quấn lấy lưỡi Tô Nhan, hút lấy mật ngọt khiến nàng rên khẽ.

Tay hắn không ngừng lướt trên tấm lưng trần mịn màng của nàng, vuốt ve cặp vú tròn trịa, nắn bóp từng ngóc ngách cơ thể Tô Nhan. Dưới sự kích thích của song tu công pháp và đôi tay hư hỏng của Tô Mộc, cơ thể Tô Nhan nhanh chóng phản ứng. “Lồn” nàng tức thì ướt đẫm dâm dịch, hương thơm nồng nặc quyến rũ.

“Chủ nhân… nô tỳ… nô tỳ muốn…” Tô Nhan nức nở cầu xin, hai chân nàng vô thức kẹp chặt lấy hông Tô Mộc.

“Ngoan, ta sẽ thỏa mãn ngươi,” Tô Mộc cười tà mị, hắn banh hai chân Tô Nhan ra, đưa con cặc cương cứng và đầy gân guốc của mình nhắm thẳng vào cái lồn đang chảy nước.

“Phập!” Một tiếng động giòn tan vang lên, con cặc của Tô Mộc đâm thẳng vào lồn Tô Nhan, lút cán đến tận hoa tâm. Tô Nhan hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm tột độ, hai tay nàng bấu chặt lấy vai Tô Mộc, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn. Cái lồn nàng siết chặt lấy con cặc như muốn nuốt chửng nó.

Tô Mộc bắt đầu thúc hông mạnh mẽ, “Phành phạch! Phành phạch! Phành phạch!” Tiếng da thịt va chạm dồn dập, vang vọng khắp căn phòng kín. Cặp vú của Tô Nhan rung lắc dữ dội theo mỗi cú thúc, nàng cắn chặt môi để kìm nén tiếng rên rỉ, nhưng những âm thanh dâm đãng vẫn không ngừng thoát ra khỏi cổ họng nàng, hòa cùng tiếng hít thở hổn hển của Tô Mộc.

Trong lúc giao hoan, năng lượng Hỏa Long và Băng Phượng trong cơ thể họ cuộn trào mạnh mẽ hơn. Mỗi cú thúc của Tô Mộc không chỉ mang lại khoái cảm thể xác mà còn kích thích sự luân chuyển của Âm Dương Hợp Hoan Công, khiến năng lượng tinh thuần liên tục được tinh luyện và dung nhập vào kinh mạch của cả hai. Tô Nhan cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp từ Tô Mộc tràn vào, kết hợp với năng lượng của nàng, thúc đẩy tu vi tăng vọt theo từng nhịp thúc. Nàng vừa rên rỉ vừa sung sướng cảm nhận công lực của mình không ngừng được củng cố.

“Ah… Chủ nhân… mạnh nữa… sướng quá… lồn nô tỳ… sướng muốn nứt ra rồi!” Tô Nhan không còn giữ được vẻ băng lãnh thường ngày, khuôn mặt nàng đỏ bừng, mắt lim dim vì dục vọng, hoàn toàn biến thành một con tiện nô chỉ biết hưởng thụ.

Tô Mộc càng nghe tiếng rên rỉ của nàng càng hưng phấn, hắn vừa thúc hông vừa vỗ vào cặp mông căng tròn của nàng, “Bốp bốp!” Tiếng vỗ mông vang dội, khiến cái lồn Tô Nhan siết chặt hơn nữa, hút lấy con cặc Tô Mộc đến mức hắn rên lên khoái trá.

Bình luận

Để lại bình luận