Chương 7

Quả nhiên, lại là ảnh.

Tấm ảnh đầu tiên là ở một quán bar đèn đóm đủ màu. Một bé Loli tóc bạc nhỏ nhắn đang lắc lư đôi chân mang tất trắng, ngồi trước quầy bar uống nước hoa quả.

Mặt nàng đỏ bừng, cúi đầu, hai ngón chân mang tất hồng hào căng thẳng quấn vào nhau.

Ngồi ngay cạnh bé Loli tóc bạc là một gã man nhân thô lỗ, cường tráng, đang ôm một người phụ nữ, không kiêng nể gì mà sờ soạng và hôn ướt át.

Vì vậy mà bé Loli tóc bạc mới tỏ ra e thẹn và căng thẳng như vậy.

Mộc Từ liếc nhìn, phát hiện khuôn mặt của bé Loli tóc bạc đã bị che mờ, nhưng dáng vẻ rất giống vị tổ tông Loli tóc bạc Mộc Thải Manh đại nhân của hắn.

“Hậu bối! Ngươi lề mề làm gì vậy? Chúng ta sắp đói chết rồi!”

Loli tổ tông đã không còn kiên nhẫn mà la lối.

“Xin lỗi tổ tông đại nhân, ta đang bận chút, đợi một lát…”

“Nhanh lên! Hừ! Bằng không chúng ta sẽ mách huynh trưởng tội ngươi đại bất kính, mách huynh trưởng đó!”

Mộc Từ tiếp tục kéo xuống, lại thấy một tấm ảnh nữa. Tấm ảnh này khiến đồng tử hắn co rụt lại, hơi thở trở nên dồn dập hơn không ít.

Bối cảnh của bức ảnh dường như là ở một buồng ghế lô trong quán bar. Bé Loli tóc trắng lúc trước còn đang uống nước hoa quả ở quầy bar, lúc này hai má đã ửng hồng, đôi mắt đẹp lim dim, hai tay nhỏ chống lên ghế sofa, say khướt ngồi đó, cả người trông lảo đảo.

Một đôi bàn tay to, cường tráng đẩy đôi chân trắng nõn, đầy đặn của Loli tóc trắng ra, vén váy ngắn của nàng lên, để lộ phần đùi trong trắng hồng, ẩm ướt. Tiểu huyệt căng phồng như trái đào mật lập tức bị chụp lại một cách rõ nét.

“Ngươi đang xem cái gì vậy? Hậu bối!” Mộc Từ đang xem đến mê mẩn thì Loli tổ tông không thể nhịn được nữa, leo lên giường, muốn xem thử Mộc Từ rốt cuộc đang nhìn cái gì.

Mộc Từ kinh hoảng, vội vàng úp điện thoại xuống.

“Xin lỗi tổ tông đại nhân, là nội dung công việc, ta đang xem nội dung công việc thôi ạ.”

Nghe nói là công việc, vị Loli tổ tông yêu quý của hắn mất hết hứng thú, lẩm bẩm leo xuống giường, ngồi xuống chiếc ghế ở cuối giường.

“Ngươi nhanh lên, bằng không chúng ta thật sự sẽ đi mách huynh trưởng đấy!”

Liếc nhìn thêm một cái nữa, Mộc Từ dù biết là không nên, nhưng vẫn không nhịn được mà tiếp tục lướt xuống.

Lại một tấm ảnh nữa.

Bức ảnh đã có sự thay đổi.

Bàn tay to thô ráp sau khi vén váy của bé Loli tóc trắng say khướt lên, đã dùng hai ngón tay kẹp lấy phần dưới quần lót của nàng, kéo lớp vải sang một bên.

Một tiểu huyệt ấu nữ phấn nộn, trơn láng, căng phồng lập tức hiện ra trước ống kính.

Trừ những gì thấy trong phim, đây là lần đầu tiên Mộc Từ được nhìn thấy tiểu huyệt của một cô gái.

Có thể thấy toàn bộ huyệt mật có hình dạng như một chiếc bánh bao lớn tròn trịa. Qua khe thịt hơi hé mở, có thể thấy được đường mật đạo hồng hào đến mức khiến người ta thèm nhỏ dãi. Phần thịt mật phía trước hơi tách ra, rồi lại dính chặt, khép kín lại. Có thể tưởng tượng được bên trong huyệt mật rốt cuộc chặt đến mức nào.

“Hậu bối!” (Giọng nói mất kiên nhẫn, không thể chịu đựng được nữa)

Không để ý đến tiếng thúc giục đầy bất mãn của Loli tổ tông, Mộc Từ lại một lần nữa trượt xuống.

Tấm ảnh tiếp theo, dường như là để cố tình chụp, bàn tay to thô ráp nắm thành quyền, chìa ra một ngón trỏ, tách hai bên thịt trai phì nộn đang cắn chặt vào nhau, nông nông cắm vào huyệt mật ấu nữ phấn nộn.

Bé Loli tóc trắng vẫn lim dim mắt, say khướt, nhưng có lẽ vì bị trêu chọc đến có chút cảm giác, khuôn mặt nhỏ trở nên hồng hào, nhớp nháp, ngay cả tai cũng đỏ bừng.

Mộc Từ nhanh chóng lướt xuống xem.

Tấm ảnh tiếp theo.

Huyệt mật căng phồng của bé Loli tóc trắng trông đã bị trêu đùa một lúc lâu. Phần thịt hồng ở đùi trong tràn đầy dâm thủy, thậm chí dâm thủy còn chảy xuống cả ghế sofa dưới mông.

Dường như vì khoái cảm quá mãnh liệt, bé Loli tóc trắng đột nhiên ngửa mặt ra sau, không còn nhìn thấy được biểu cảm trên mặt là gì nữa. Nhưng có thể tưởng tượng được, đó chắc chắn là một biểu cảm tan chảy, vỡ vụn trong khoái cảm không thể chịu nổi.

Trước ống kính, bàn tay to thô ráp đã rút ngón tay ra, chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, giơ thành hình chữ V, che đi huyệt mật ấu nữ bạch hổ không lông đã trở nên hỗn loạn của bé Loli tóc trắng.

Đồng thời khoe cho người xem tấm ảnh này thấy dâm thủy dính trên ngón tay.

Phía trên tấm ảnh, một dòng chữ màu hồng được chèn vào.

“Nộn huyệt bạch hổ không lông của ấu nữ cao ngạo động dục, đã công lược.”

Mộc Từ thở hổn hển, nhìn về phía vị tổ tông đại nhân đang trừng mắt hung dữ, “Loli cao ngạo ư?”. Không biết tổ tông đại nhân của hắn có được tính là một không.

Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của tổ tông đại nhân.

Khuôn mặt xinh đẹp của tổ tông đại nhân tựa như ngọc không tì vết, sống mũi tinh xảo, đôi mắt to, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, khí chất tiên nhân như có như không.

“Hậu bối… chúng ta không đợi được nữa…”

“Bất kể ấu nữ mật huyệt bị bàn tay to thô ráp công lược là cô bé nào, nhưng chắc chắn không thể sánh bằng tổ tông đại nhân. Cho nên mấy tấm ảnh này cũng không có gì đáng xem… Mình đã có tổ tông đại nhân rồi… sớm muộn gì cũng sẽ…”

“Hậu bối… chúng ta đói…”

Mộc Từ lướt lên tấm ảnh đầu tiên, đang định xóa đi thì bỗng nhiên thấy được dung mạo mơ hồ của bé Loli tóc trắng ngồi ở quầy bar. Một ý nghĩ tội lỗi tột cùng nảy ra trong đầu hắn.

Và nó khiến tiểu côn thịt của hắn lại một lần nữa ngẩng lên, to ra.

Bé Loli tóc trắng đó và tổ tông đại nhân… giống nhau quá…

“Không đúng!” Hắn mạnh mẽ lắc đầu, hít hít mũi vài cái, quả nhiên không ngửi thấy chút mùi rượu nào. Nếu người bị chuốc say rồi bị móc tiểu huyệt là tổ tông đại nhân, thì chắc chắn sẽ có mùi rượu chứ?

Bây giờ tổ tông đại nhân vẫn thơm tho, làm gì có mùi rượu nào?

Tổ tông đại nhân của mình, quả nhiên không giống với loại con gái dễ dàng bị tóm, thậm chí còn bị chụp ảnh dâm loạn như vậy.

“Tổ tông đại nhân… ngài đợi một chút, ta đi nấu cơm ngay đây.”

Mộc Từ vui vẻ đóng điện thoại lại, hớn hở bước xuống giường.

“Thật là… bụng chúng ta sắp đói lép kẹp rồi… Hậu bối! Lần này chúng ta muốn ăn một bữa thịnh soạn!”

Đi qua cửa phòng ngủ, đang định hướng về phía nhà bếp, Mộc Từ lúc này cảm thấy có chút nghi hoặc.

Hôm nay mấy gã kia không mời tổ tông đại nhân ăn bữa thịnh soạn sao?

Nói đến đây, Mộc Từ liền có chút tức giận. Mấy gã này ngày nào cũng lấy của hắn không ít tiền, sao ngay cả vấn đề ăn uống của tổ tông đại nhân cũng không giải quyết cho tốt?

“Buổi sáng và buổi trưa chúng ta đã ăn rất nhiều… đến xế chiều chúng ta mơ mơ màng màng ngủ một lúc… uống rất nhiều đồ uống ngon… chúng ta không ăn gì cả…”

“Mấy gã đó!”

Trong bếp, Mộc Từ đang dọn dẹp bát đũa, cảm thấy vô cùng bất mãn. Hắn ngày nào cũng đưa tiền cho mấy gã đó để dẫn tổ tông đại nhân đi chơi. Chúng động tay động chân, vô lễ với tổ tông đại nhân thì hắn tạm cho qua, nhưng chỉ trong một ngày mà lại không dẫn tổ tông đại nhân đi chơi được bao lâu.

Tiền hắn giao cho chúng, là để lãng phí thời gian quý báu của tổ tông đại nhân như vậy sao?

Bình luận

Để lại bình luận