Chương 8

Anya khựng lại một nhịp, trái tim đập mạnh đến mức tôi có thể nghe thấy rõ ràng. Nhưng con bé không phản kháng. Ngược lại, con bé lại ấn bàn tay sâu hơn vào vùng bụng tôi, như thể muốn chiếm hữu hoàn toàn sự nóng bỏng đó.

“Bí mật… là của Anya và Bond…” Con bé lặp lại, giọng nói mang theo một sự chiếm hữu lạ lùng.

Sự biến chuyển tâm lý này chính là điều tôi mong đợi. Anya bắt đầu phát triển tính cách “Mutsuri” – sự dâm đãng ngầm bên dưới vẻ ngoài ngoan ngoãn. Con bé bắt đầu thích thú với việc thực hiện những hành vi “không đúng đắn” nhưng mang lại cảm giác hưng phấn này.

Tôi quyết định đẩy cao trào lên một nấc nữa. Tôi dùng năng lực tâm linh tạo ra một ảo ảnh hình ảnh trong đầu Anya: hình ảnh con bé đang nằm gọn trong vòng tay tôi, làn da của con bé hòa quyện vào bộ lông trắng, và tôi đang liếm nhẹ vào tai con bé, thì thầm những lời khen ngợi.

“Aaaa…” Anya thốt lên một tiếng rên nhẹ, đôi chân con bé khẽ khép lại, cọ xát vào nhau một cách vô thức. Cảm giác từ bàn tay đang chạm vào tôi dường như đang dội ngược lại cơ thể chính con bé.

Ngay lúc sự căng thẳng đang đạt đến đỉnh điểm, một tiếng gọi từ ngoài cửa vang lên:

“Anya-chan! Đã đến giờ ăn nhẹ rồi, Mama có làm bánh muffin đậu phộng đây!”

Tiếng của Yor như một gáo nước lạnh dội thẳng vào căn phòng đang hừng hực hơi nóng.

Anya bắn người ra xa tôi như một chiếc lò xo bị nén chặt. Con bé thở dốc, hai tay bấu chặt vào thảm, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía cửa.

“Dạ… dạ! Con… con ra ngay đây Mama!”

Tôi lật người lại, nhanh chóng thu hồi mọi tín hiệu kích thích, thay vào đó là một trạng thái “chú chó đang phục hồi” một cách hoàn hảo.

Anya đứng dậy, đôi chân hơi run rẩy. Con bé nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi tay vừa mới chạm vào những nơi “cấm kỵ” của tôi – rồi lại nhìn vào tôi. Trong ánh mắt con bé không còn là sự lo lắng đơn thuần nữa, mà là một sự thèm khát đen tối được giấu kín. Con bé vội vàng chạy vào nhà vệ sinh trong phòng để rửa tay, cố gắng gột rửa đi cả cảm giác nóng ran vẫn còn vương vấn trên da thịt.

Tôi ngồi dậy, thong thả liếm láp bộ lông của mình, che giấu nụ cười đắc thắng.

Bước ra phòng khách, Anya cố tỏ ra bình thường, nhưng con bé không dám nhìn thẳng vào mắt Yor. Khi Yor đưa miếng bánh muffin cho con bé, đôi tay Anya vẫn còn hơi run.

“Anya-chan, sao mặt con đỏ thế? Con có thấy nóng không?” Yor lo lắng đưa tay lên trán Anya.

“Con… con không sao! Chắc là do chơi với Bond hăng quá thôi ạ!” Anya lí nhí, liếc nhìn về phía tôi.

Dưới gầm bàn, tôi khẽ vẫy đuôi, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Anya. Một thông điệp thầm lặng được gửi đi: “Hẹn gặp lại vào buổi tối, Anya. Cơn đau của Bond vẫn chưa hết đâu… và lần sau, chúng ta sẽ đi xa hơn một chút.”

Anya cúi đầu, cắn mạnh vào miếng bánh muffin, cố gắng che giấu nụ cười mỉm đầy tội lỗi đang hiện lên trên môi. Con bé đã chính thức trở thành “đồng phạm” của tôi. Sự ngây thơ đã bị dục vọng thao túng, và con đường dẫn đến sự tha hóa hoàn toàn giờ đây đã rộng mở.

Còn tôi, tôi bắt đầu hướng sự chú ý của mình sang Yor. Người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ ngây ngô trong chuyện chăn gối này sẽ là mục tiêu tiếp theo. Với sự giúp đỡ “vô tình” của Anya, việc hạ gục Yor chỉ còn là vấn đề thời gian.

Gia đình Forger, thiên đường của các người đang bắt đầu rạn nứt từ bên trong, bởi một chú chó mà các người hằng yêu quý. Một buổi tối đầy rủi ro và kích thích đang chờ đợi phía trước.

Tôi nằm xuống, giả vờ ngủ say, nhưng trong lòng là một kế hoạch hoàn hảo cho màn 3P đầy tội lỗi trong tương lai._

Bầu trời ngoài kia đã sụp tối hoàn toàn, những ánh đèn đường của thành phố Berlint bắt đầu lung linh qua khung cửa sổ. Trong căn hộ nhà Forger, không khí yên tĩnh đến lạ thường. Loid đang đóng cửa phòng làm việc để xử lý một đống hồ sơ mật mà anh bảo là “công việc kế toán”, còn Yor thì đang bận rộn giặt giũ sau khi đã dọn dẹp xong xuôi.

Bình luận

Để lại bình luận