Chương 7

Cửa phòng đóng lại. Một tiếng cạch nhẹ nhàng của chốt cửa vang lên, đánh dấu sự ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Trong không gian nhỏ hẹp phảng phất mùi bánh quy và kẹo ngọt của Anya, bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh một cách kỳ lạ.

Anya ngồi xuống tấm thảm hồng, hơi thở của con bé hơi dồn dập. “Bond… ngồi xuống đây.”

Tôi ngoan ngoãn nằm ngửa ra, để lộ toàn bộ vùng bụng trắng muốt và mềm mại của mình. Đây là tư thế phục tùng nhất của loài chó, nhưng dưới góc nhìn của kẻ xuyên không như tôi, đó là một cái bẫy đầy mời gọi.

“Nóng quá… Anya… chỗ này này…” – Tôi tập trung toàn bộ năng lượng tâm linh vào vùng bụng dưới, nơi lớp da mỏng nhất. “Nó đang sưng tấy lên bên trong… nó cần được hơi ấm của Anya làm dịu đi… làm ơn… chạm vào đó đi…”

Anya nuốt nước bọt một cái khó khăn. Con bé nhìn chằm chằm vào vùng lông xù xì phía dưới bụng tôi. Trong tâm trí con bé, sự ngây thơ đang đấu tranh kịch liệt với một sự thôi thúc bản năng. Con bé chưa hiểu “dục vọng” là gì, nhưng con bé cảm nhận được sự “ngọt ngào” tỏa ra từ nỗi đau giả tạo của tôi. Nó giống như một loại quả cấm, đầy nguy hiểm nhưng lại quá đỗi hấp dẫn.

Bàn tay nhỏ nhắn của Anya run rẩy đưa ra. Khi những đầu ngón tay chạm vào lớp lông mềm mại đầu tiên, con bé thốt lên một tiếng nhỏ: “Nóng quá… Bond bị sốt thật rồi!”

“Đúng rồi… nóng lắm… nhưng khi Anya chạm vào, Bond lại thấy dễ chịu hơn một chút…” – Tôi bắt đầu phát đi những tín hiệu của sự khoái lạc được ngụy trang dưới dạng “giảm đau”. “Đừng dừng lại… xoa nhẹ ở đó… sâu hơn một chút vào bên trong lớp lông…”

Anya bắt đầu chuyển động bàn tay. Những ngón tay con bé len lỏi qua lớp lông dày, chạm trực tiếp vào vùng da bụng nóng hổi của tôi. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến cả hai đều có những phản ứng khác nhau. Anya thì mặt đỏ bừng, hơi thở trở nên ngắn và gấp. Con bé cảm thấy một luồng điện chạy từ đầu ngón tay thẳng lên tim.

Còn tôi, kẻ đang thao túng mọi chuyện, cảm thấy một sự thỏa mãn đến tột cùng. Sự tương phản giữa đôi tay nhỏ bé, trắng trẻo của cô bé bảy tuổi và cơ thể to lớn, đầy thú tính của tôi tạo nên một sự kích thích điên rồ.

“Thế này… thế này có đỡ không Bond?” Anya lí nhí, đôi mắt con bé giờ đây hơi mơ màng, không còn nhìn rõ tiêu cự.

“Tuyệt lắm… ôi Anya… em không biết em đang làm điều kỳ diệu gì đâu…” – Tôi đẩy mạnh sự hưởng thụ vào tầng tâm trí bề mặt. “Cái cảm giác đôi tay em di chuyển… nó khiến cơn đau biến thành một thứ gì đó run rẩy… cứ như có hàng ngàn con bướm đang bay trong bụng Bond… mạnh hơn một chút nữa… ngay chỗ vùng nhạy cảm nhất ấy…”

Sự dẫn dắt của tôi khiến Anya mất đi khả năng phán đoán thông thường. Con bé bắt đầu bóp nhẹ, rồi lại xoa vòng tròn. Mỗi lần bàn tay con bé lướt qua vùng sinh lý nhạy cảm của tôi (dù vẫn cách một lớp lông mỏng), tôi lại khẽ giật mình, phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục.

Những tiếng rên rỉ đó đối với Anya là bằng chứng của việc “chữa trị” đang có hiệu quả. Nhưng đối với một người trưởng thành, đó là âm thanh của sự thèm khát.

“Anya… Anya sẽ cứu Bond…” Con bé thì thầm như đang tự thôi miên chính mình.

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Anya. Con bé cúi thấp người xuống, mái tóc hồng xõa xuống che khuất một phần gương mặt đang đỏ gay gắt. Lúc này, Anya không còn là một cô bé đang chơi đùa với thú cưng. Con bé đang chìm đắm trong một loại trải nghiệm cảm giác cực kỳ mãnh liệt. Những luồng suy nghĩ “dâm đậy” mà tôi cố tình rò rỉ qua lớp ngụy trang đang dần dần nhuộm đen sự ngây thơ của con bé.

“Anya thích cảm giác này phải không?” – Tôi bất ngờ tung ra một câu hỏi đầy tính khiêu khích trong tâm trí. “Sự ấm áp này… sự kết nối bí mật này… chỉ có Bond và Anya biết thôi. Papa và Mama sẽ không bao giờ hiểu được chúng ta đang làm gì…”

Bình luận

Để lại bình luận