Chương 6

Trận chiến tâm lý này, tôi đã thắng hiệp đầu tiên. Sự ngây thơ của Anya đã bị rạn nứt, và qua khe nứt đó, tôi sẽ đổ đầy vào đó những dục vọng không thể cứu vãn.

Đêm đó, tôi nằm trong chuồng của mình, lắng nghe nhịp thở trằn trọc của Anya từ phòng bên cạnh. Tôi biết, con bé đang nghĩ về cảm giác của đôi bàn tay mình trên bụng tôi. Và đó là tất cả những gì tôi cần.

Kế hoạch cho Yor cũng đã bắt đầu hình thành. Nhưng trước hết, tôi phải hoàn toàn biến Anya thành đồng phạm của mình. Một đồng phạm nghiện ngập những “cơn đau” của tôi.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, soi sáng bộ lông trắng muốt của Bond. Một vẻ ngoài thanh cao, nhưng bên trong là một linh hồn quỷ quyệt đang mỉm cười.

“Ngủ ngon nhé, Anya. Hẹn gặp em trong những giấc mơ nóng bỏng mà tôi sẽ gửi đến cho em ngay bây giờ…”

Tôi bắt đầu phát đi những tín hiệu sóng não nhẹ nhàng, đều đặn, mang hình ảnh của những cái vuốt ve, những nụ hôn và sự đụng chạm da thịt, lén lút lẻn vào giấc ngủ của cô bé bảy tuổi, biến chúng thành những hạt mầm đen tối đầu tiên trong tâm hồn non nớt ấy.

Căn hộ nhà Forger vào buổi sáng cuối tuần mang một vẻ yên bình giả tạo. Loid đang vùi đầu vào đống tài liệu chuẩn bị cho nhiệm vụ mới, thỉnh thoảng lại nhíu mày vì một chi tiết nào đó. Yor thì đang bận rộn dọn dẹp ban công, thỉnh thoảng lại ngân nga một giai điệu không lời.

Tôi nằm dài dưới chân bàn ăn, quan sát Anya. Con bé không xem hoạt hình “Spy Wars” như mọi khi. Thay vào đó, con bé đang ôm khư khư chiếc máy tính bảng đồ chơi nhưng lại đang lén lút truy cập vào công cụ tìm kiếm với những từ khóa đầy ngây ngô: “Chó bị nóng ở bụng là bệnh gì?”, “Làm sao để giúp thú cưng bớt đau?”, và thậm chí là “Tại sao Bond lại nghĩ về những thứ nóng ran?”.

Tôi thầm cười lạnh trong thâm tâm. Sự tò mò của Anya đã đi đúng hướng tôi vạch sẵn. Con bé không còn chỉ lo lắng đơn thuần; con bé đang cố gắng tìm hiểu “bản chất” của vấn đề. Nhưng với kiến thức của một đứa trẻ sáu tuổi, mọi thứ con bé tìm thấy chỉ càng làm tăng thêm sự mơ hồ và kích thích tâm trí non nớt đó.

“Anya… khó chịu quá…” – Tôi bắt đầu “phát sóng” một đợt tín hiệu mới, lần này nặng nề và đặc quánh hơn. “Cơn đau này… nó đang lan tỏa từ dưới bụng lên tận não… nó cứ giật mạnh theo từng nhịp tim… Anya ơi, Bond sắp không chịu nổi rồi…”

Anya giật mình, chiếc máy tính bảng suýt rơi khỏi tay. Con bé nhìn sang tôi, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ sự hoảng hốt. Qua khả năng ngoại cảm, con bé tiếp nhận không chỉ là lời nói, mà là một “áp lực” sinh lý giả tạo mà tôi đã dày công xây dựng. Trong tâm trí con bé, hình ảnh một chú chó Bond đang bị “nung chảy” từ bên trong hiện lên đầy sống động.

“Bond…” Anya thầm gọi, đôi mắt lục bảo ngấn nước. “Đợi chút… Papa và Mama đang ở đây…”

“Không… đừng gọi họ…” – Tôi lập tức phản hồi, giọng điệu trong suy nghĩ mang vẻ khẩn thiết và đầy bí mật. “Họ sẽ đưa Bond đi bác sĩ… Bond sợ kim tiêm… Bond sợ bị nhốt trong lồng… Chỉ có Anya mới giúp được Bond thôi. Sự mát mẻ từ đôi tay Anya… đó là liều thuốc duy nhất…”

Chiêu bài “sợ bác sĩ” luôn hiệu quả với trẻ con. Anya gật đầu lia lịa, vẻ mặt trở nên cương quyết như thể đang thực hiện một nhiệm vụ tối mật cấp quốc gia. Con bé đứng dậy, đi đến bên cạnh Loid.

“Papa, Anya muốn đưa Bond vào phòng chơi. Bond trông có vẻ buồn vì không được đi dạo.”

Loid ngẩng lên khỏi tờ báo, liếc nhìn tôi một giây rồi lại quay lại với công việc: “Được thôi, nhưng đừng làm ồn quá nhé. Papa cần tập trung.”

“Dạ!”

Anya nắm lấy sợi dây xích, kéo nhẹ tôi về phía phòng ngủ của con bé. Tôi lững thững bước theo, bộ lông trắng muốt khẽ cọ vào chân con bé. Mỗi bước đi, tôi lại cố tình để “luồng nhiệt” trong suy nghĩ tỏa ra mạnh hơn, khiến Anya liên tục rùng mình.

Bình luận

Để lại bình luận