Chương 3

Và sự chịu đựng đó, bằng một cách nào đó, lại mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ. Nó khiến Anya cảm thấy mình trở nên quan trọng, là người duy nhất chia sẻ bí mật đau đớn này với Bond.

“Bond…” Anya khom người xuống, thì thầm vào tai tôi. “Chiều Anya đi học về… Anya sẽ tìm cách chữa cho Bond nhé. Bond cố chịu nhé.”

Tôi khẽ liếm vào mu bàn tay con bé. Một cái chạm ướt át, ấm nóng. Tôi cảm nhận được sự run rẩy truyền từ những ngón tay nhỏ bé của con bé vào tận sâu trong hệ thần kinh của mình.

“Cảm ơn Anya… mát quá… cái lưỡi này muốn liếm khắp người Anya quá…” – Tôi lại “vô tình” để lộ một tia suy nghĩ đen tối rồi ngay lập tức dập tắt nó bằng một bức tường “ngây thơ”.

Anya rụt tay lại, mặt đỏ như gấc chín. Con bé không nói thêm lời nào, vội vàng chạy ra khỏi cửa, theo sau là Loid.

Căn hộ chỉ còn lại mình tôi và sự im lặng. Tôi nằm dài trên sàn nhà, tận hưởng cảm giác của lớp lông mềm mại và sức mạnh của sự thao túng.

Giai đoạn một đã hoàn thành. Anya đã cắn câu. Con bé không cảm thấy sợ hãi hay ghê tởm, mà thay vào đó là sự tò mò và một loại kích thích tiềm ẩn mà chính con bé cũng không gọi tên được. Sự ngây thơ của con bé chính là mảnh đất màu mỡ nhất để tôi gieo rắc sự hư hỏng.

Chiều nay, khi Anya trở về, tôi sẽ cho con bé thấy nhiều hơn một chút. Không phải là những cái chạm thô bạo, mà là sự dẫn dắt từng bước để chính con bé là người chủ động muốn “xoa dịu” cơn đau cho tôi.

Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng về làn da mềm mại của Anya, về mùi hương đặc trưng của con bé, và về việc tôi sẽ biến chú chó trung thành này thành một con quái vật dục vọng ngay trong lòng gia đình kiểu mẫu này như thế nào.

Loid, Yor… các người là những chuyên gia về ngụy trang và ám sát. Nhưng các người đã quên mất một điều: Kẻ thù nguy hiểm nhất luôn là kẻ mà các người cho phép ngủ dưới chân giường mình mỗi đêm.

Cơn nóng trong cơ thể Bond – một phần là do tôi giả lập, nhưng một phần cũng là bản năng nguyên thủy của loài thú – bắt đầu trỗi dậy. Tôi thở hắt ra một hơi, chờ đợi tiếng chìa khóa tra vào ổ lúc buổi chiều.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Một trò chơi vụng trộm, đầy rủi ro và cực kỳ kích thích. Anya sẽ là người đầu tiên, sau đó sẽ là Yor. Tôi sẽ biến căn hộ này thành một thiên đường của sự đồi trụy, nơi mà sự phản bội lại mang hương vị ngọt ngào nhất.

“Đến đây nào, Anya bé nhỏ… Bond đang đợi em…”

Tôi chìm vào một giấc ngủ ngắn, trong khi tầng tâm trí giả vẫn liên tục phát đi những tín hiệu của một chú chó đang ngủ mơ một cách yên bình, đánh lừa bất cứ kẻ nào có ý định thâm nhập vào vương quốc bí mật của tôi.

Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Tôi nằm trên tấm thảm giữa phòng khách, hơi thở cố tình tạo ra nhịp điệu dồn dập, nặng nề. Lớp lông trắng xù xì của Bond phập phồng theo từng nhịp thở, tạo nên một vẻ ngoài trông có vẻ như đang kiệt sức vì một cơn sốt âm ỉ.

“Bond! Anya về rồi đây!”

Con bé bước vào, vẫn là bộ đồng phục trường Eden quen thuộc. Nhưng khác với mọi khi, con bé không quăng cặp sách sang một bên để lao vào ôm tôi ngay lập tức. Anya đứng ở cửa, đôi mắt xanh lục bảo quan sát tôi với một sự thận trọng đầy lo âu. Con bé đang lắng nghe. Con bé đang tìm kiếm những luồng suy nghĩ mà nó đã nghe thấy hồi sáng.

Tôi không để con bé thất vọng. Ngay lập tức, tôi kích hoạt “Tầng tâm trí bề mặt” – một ma trận của những cảm xúc hỗn loạn và giả tạo.

“Đau… bứt rứt quá… không chịu nổi nữa… cái cảm giác căng cứng này… nó cứ như muốn xé toạc mình ra từ bên trong… Anya… cứu Bond với…”

Những “sóng não” này tôi điều chỉnh cho nó có một tần số đặc biệt: nó không chỉ là thông tin, mà còn mang theo một sự “nóng hổi” giả lập. Anya khẽ rùng mình. Con bé bước lại gần, bỏ cặp sách xuống sàn một cách nhẹ nhàng.

Bình luận

Để lại bình luận