Chương 2

Tôi ngước mắt nhìn Anya, đôi mắt đen láy của loài chó giờ đây chứa đựng một sự “cầu cứu” đầy giả tạo. Tôi rên rỉ thêm một tiếng dài, nghe như một lời van xin thầm kín.

“Anya… nóng quá… giúp Bond với… chỉ có Anya mới giúp được thôi…” – Tôi rót thêm mật ngọt vào suy nghĩ giả của mình.

Anya tiến lại gần thêm một bước, rồi lại lùi lại. Đôi má con bé hơi ửng hồng. Con bé không biết tại sao, nhưng khi tiếp nhận những luồng suy nghĩ “nóng ran” kia, nhịp tim của chính con bé cũng bắt đầu đập nhanh hơn. Đó là sự phản ứng sinh lý tự nhiên khi một bộ não nhạy cảm tiếp xúc với những rung động dục vọng mạnh mẽ, dù nó được ngụy trang dưới danh nghĩa “nỗi đau”.

“Bond… đau ở đâu?” Anya hỏi nhỏ, giọng hơi run. Con bé ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giữ một khoảng cách ngắn.

Trong bếp, tiếng của Loid vọng lại: “Anya, mang Bond ra đây ăn đi con. Papa phải đi làm ngay bây giờ.”

“Dạ… dạ! Con ra ngay!” Anya giật mình đáp lại, nhưng mắt con bé vẫn không rời khỏi tôi.

Tôi biết mình đã thành công gieo xuống hạt mầm đầu tiên. Tôi đứng dậy, rũ bộ lông trắng, cố tình cọ nhẹ bộ lông mềm mại vào bắp chân trần của con bé khi đi ngang qua. Một sự tiếp xúc tưởng chừng vô tình, nhưng tôi đảm bảo rằng tầng suy nghĩ giả lúc đó sẽ bùng nổ: “Chạm vào rồi… mát quá… làn da của Anya mát quá… muốn nhiều hơn nữa… muốn được da thịt này xoa dịu cơn nóng…”

Anya run lên một cái nhẹ. Con bé đứng chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng to lớn của tôi đang thong thả bước về phía phòng ăn. Con bé đưa tay lên ngực, cảm nhận trái tim đang đập thình thịch.

Bữa sáng diễn ra như thường lệ đối với Loid và Yor. Loid bận rộn đọc báo, đôi mắt sắc sảo thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ. Yor thì loay hoay với túi xách, miệng không ngừng dặn dò Anya phải ngoan ngoãn. Họ hoàn toàn không hay biết gì về cuộc đối thoại tâm linh vừa diễn ra.

Tôi cúi đầu ăn phần thức ăn dành cho chó, nhưng tâm trí tôi vẫn đang quan sát Anya. Con bé ngồi trên ghế, đôi tay cầm nĩa chọc chọc vào miếng trứng ốp la, nhưng ánh mắt thì cứ chốc chốc lại lén nhìn về phía tôi. Mỗi lần ánh mắt chúng tôi chạm nhau, con bé lại vội vàng cúi xuống, mặt đỏ bừng.

“Anya đang nghĩ gì thế?” – Tiếng lòng của Loid vang lên (mà chỉ tôi và Anya nghe thấy). “Con bé trông có vẻ không tập trung. Hay là bài kiểm tra sắp tới làm nó lo lắng?”

Anya giật mình, vội vàng nhét một miếng bánh mì vào miệng: “Con… con không sao! Đồ ăn của Mama ngon lắm ạ!”

Yor cười rạng rỡ, vẻ mặt ngây thơ và đôn hậu thường ngày: “Vậy sao? Cảm ơn Anya-chan nhé! Ăn nhiều vào để còn đi học nào.”

Tôi thầm cười nhạo sự bình yên giả tạo này. Loid Forger – điệp viên hàng đầu Twilight, Yor Forger – sát thủ huyền thoại Thorn Princess. Hai con người nguy hiểm nhất thế giới đang bị qua mặt bởi một con chó. Không, bởi một người đàn ông trong lốt chó.

Khi Loid và Yor chuẩn bị rời khỏi nhà, tôi thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch “Slowburn”. Tôi không vồ vập, không tấn công. Tôi chỉ cần tạo ra một sự phụ thuộc cảm xúc dựa trên sự tò mò và lòng trắc ẩn lệch lạc.

Tôi đi đến bên cạnh Anya khi con bé đang đeo cặp sách. Tôi ngồi bệt xuống, ngước nhìn con bé với vẻ u sầu tột độ. Tôi không phát ra suy nghĩ nào quá thô thiển nữa, thay vào đó là một sự “chịu đựng thầm lặng”.

“Phải nhịn thôi… không được làm Anya lo lắng… dù bên dưới đang đau nhức đến mức muốn nổ tung… phải là một chú chó ngoan… nhưng khó chịu quá… chỉ muốn được ai đó vuốt ve vào chỗ đó để cơn đau biến mất…”

Anya đứng sững lại trước cửa. Đôi mắt con bé mở to, phản chiếu hình ảnh một chú chó trắng to lớn, trông có vẻ đang “hy sinh” vì mình. Trong đầu óc non nớt của Anya, con bé đang tự xây dựng nên một câu chuyện: Bond đang gặp một chứng bệnh kỳ lạ, một cơn đau “nóng ran” mà Bond đang cố chịu đựng để không làm cả nhà lo lắng.

Bình luận

Để lại bình luận