Chương 1

Ánh sáng ban mai xuyên qua lớp rèm mỏng của căn hộ nhà Forger, nhảy múa trên những hạt bụi li ti trong không trung. Tôi mở mắt, hay đúng hơn là cố gắng điều chỉnh tiêu cự của một đôi mắt không còn thuộc về con người. Tầm nhìn của tôi thấp hơn bình thường, mọi thứ đều mang một sắc thái xanh lơ và vàng nhạt kỳ lạ.

Mùi hương là thứ ập đến đầu tiên. Nó mạnh mẽ, sống động đến mức nghẹt thở. Tôi có thể ngửi thấy mùi cà phê vừa mới pha của Loid từ trong bếp, mùi bột giặt oải hương thoang thoảng từ bộ váy của Yor đang phơi ngoài ban công, và đặc biệt là mùi bánh quy đậu phộng còn sót lại trên tay áo của Anya.

Tôi, một kẻ ẩn danh từ thế giới hiện đại, bằng một cách thần kỳ hay quái đản nào đó, đã xuyên không vào thân xác của Bond Forger – chú chó dự đoán tương lai của gia đình điệp viên nổi tiếng nhất thế giới ngầm.

Nhưng tôi không chỉ đơn thuần là một con chó. Ngay khi ý thức của tôi hòa nhập vào bộ não này, tôi nhận ra một món quà kèm theo: Khả năng “Nguỵ trang Tâm trí”. Trong thế giới này, nơi mà Anya Forger có thể đọc được mọi suy nghĩ, đây chính là vũ khí tối thượng của tôi. Tôi có thể tạo ra những tầng suy nghĩ giả lập, giống như một bức tường lửa, che giấu hoàn toàn bản chất con người và những dục vọng đen tối của mình dưới lớp vỏ của một chú thú cưng trung thành, ngờ nghệch.

“Bond! Đến giờ ăn sáng rồi!”

Tiếng gọi trong trẻo của Anya vang lên. Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhắn của con bé chạy rầm rập trên sàn gỗ.

Tôi đứng dậy, bốn chân run rẩy một chút trước khi giữ được thăng bằng. Bộ lông trắng muốt, xù xì và to lớn này thực sự là một sự ngụy trang hoàn hảo. Tôi thầm nghĩ trong đầu: “Tập trung nào. Lớp vỏ bên ngoài: Một chú chó đói bụng và yêu mến chủ nhân. Lớp nhân bên trong: Kẻ săn mồi.”

Anya đẩy cửa bước vào, đôi mắt xanh lục bảo to tròn lấp lánh sự vui vẻ. Con bé chạy đến, định ôm chầm lấy cổ tôi như mọi khi. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi quyết định thực hiện thử nghiệm đầu tiên.

Tôi nhắm mắt lại, hạ thấp trọng tâm, phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng – không phải tiếng rên vì đói, mà là một âm thanh đứt quãng, mang theo sự căng thẳng tột độ. Trong tâm trí, tôi bắt đầu xây dựng một “luồng suy nghĩ giả”.

“Nóng quá… khó chịu quá… bên dưới cứ như có lửa đốt… cái cảm giác căng cứng này là gì thế này? Tại sao mình lại thấy bứt rứt khắp cơ thể thế này? Cứu với… ai đó hãy giúp mình làm dịu sự thôi thúc này lại…”

Anya dừng khựng lại. Đôi tay nhỏ nhắn đang đưa ra bỗng khựng lại giữa không trung. Gương mặt con bé biến chuyển từ vui tươi sang ngơ ngác, rồi dần dần là một sự bối rối tột độ. Con bé nghiêng đầu, đôi lông mày nhỏ nhíu lại.

“Bond…?” Anya thì thầm, giọng nói đầy vẻ hoang mang.

Tôi không nhìn trực diện vào con bé. Tôi giả vờ cuộn tròn người lại trên thảm, đuôi khẽ vẫy nhưng với nhịp điệu lo lắng, không đều. Tôi tiếp tục dồn nén những hình ảnh giả lập vào tầng tâm trí bề mặt: “Một cảm giác nhức nhối… sự sung huyết lạ kỳ… muốn được chạm vào… muốn được xoa dịu ở những nơi nhạy cảm nhất… đau đớn nhưng lại thèm khát…”

Anya là một đứa trẻ ngây thơ, nhưng năng lực đọc tâm trí khiến con bé tiếp nhận những “xung động” cảm xúc một cách trực tiếp nhất. Con bé chưa hiểu “sinh lý” là gì, chưa biết đến “dục vọng” của người trưởng thành, nhưng con bé cảm nhận được sự “nóng bỏng” và “bức bối” mà tôi đang cố tình truyền tải. Đối với Anya, đó là một loại nỗi đau mới mà con bé chưa từng thấy ở Loid hay Yor.

“Papa! Mama! Bond bị ốm rồi!” Anya quay đầu gọi lớn về phía bếp, nhưng rồi con bé lại khựng lại.

Tại sao con bé không chạy đi gọi họ ngay? Tôi có thể cảm nhận được sự tò mò đang nhen nhóm trong lòng con bé. Bản tính của Anya là luôn muốn giúp đỡ, nhưng hơn hết, con bé bị thu hút bởi những điều bí mật. Và những gì tôi vừa “phát sóng” là một bí mật mang màu sắc đen tối, một thứ năng lượng đặc quánh và kích thích hơn hẳn những suy nghĩ về điệp vụ hay nấu ăn.

Bình luận

Để lại bình luận