Chương 9

Cái không gian riêng tư dưới màn đêm tĩnh lặng này bỗng chốc trở nên chật chội và thiếu dưỡng khí. Mùi mồ hôi mặn nồng quyện với hương thơm đặc trưng của cơ thể phụ nữ trưởng thành từ Tsunade tạo nên một loại độc dược kích thích khứu giác Naruto.

“Sư… sư phụ, ngài không về trước sao?” Naruto lắp bắp, tay vẫn nắm chặt gấu áo.

Tsunade khẽ cười khẩy, một âm thanh trầm đục phát ra từ cổ họng. Bà khoanh tay trước ngực, một hành động vô tình khiến vòng một của bà càng thêm nảy nở, gần như muốn phá tung lớp áo lưới. “Ta phải giám sát đệ tử của mình cho đến khi buổi tập thực sự kết thúc chứ. Sao thế? Ngươi định giấu giếm cái gì à?”

Naruto đỏ mặt, cậu quay đi, cố gắng lột chiếc áo ra một cách nhanh nhất có thể. Khi lớp vải đen rời khỏi cơ thể, để lộ hoàn toàn phần thân trên trần trụi dưới ánh trăng mờ ảo, Naruto cảm nhận được một cái nhìn sắc lẹm đang rà soát trên da thịt mình.

Cậu vội vàng dùng chiếc khăn che chắn trước ngực, lúng túng như một thiếu nữ lần đầu bị nhìn trộm. “Ngài… ngài đừng nhìn chằm chằm như thế chứ!”

Tsunade không những không dừng lại, bà còn bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Naruto có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực bà phả vào vai mình. Bà vươn tay ra, những đầu ngón tay thon dài, mát lạnh khẽ lướt qua vết sẹo dài trên bả vai Naruto – một vết tích từ chiến trường.

Cảm giác tiếp xúc đột ngột khiến Naruto rùng mình, một luồng điện xộc thẳng xuống vùng bụng dưới đang căng cứng. Cậu cứng đờ người, hơi thở trở nên đứt quãng.

“Cậu lớn thật rồi, Naruto,” Tsunade thầm thì, giọng bà thấp xuống, mang theo một sự hưng phấn ngầm (Competitive Lust). Bà nhìn thấy sự lúng túng của cậu, nhìn thấy cách những múi cơ bụng của cậu co thắt lại mỗi khi ngón tay bà di chuyển. Sự tương phản (Gap) giữa một vị anh hùng cứu thế mạnh mẽ và một gã trai trẻ đang run rẩy trước một cái chạm của phụ nữ khiến bà cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Bà khẽ cười thành tiếng, một điệu cười đầy vẻ khiêu khích. “Lớn rồi mà còn ngại cái gì? Ngươi đã cứu cả thế giới, đã đối đầu với những thực thể thần thánh, mà giờ lại sợ một cái nhìn của ta sao?”

“Tôi không sợ… chỉ là…”

“Chỉ là ngươi đang cảm thấy ‘bứt rứt’, đúng không?” Tsunade ngắt lời, bà đưa tay lên, dùng ngón cái khẽ vuốt ve vành tai đang đỏ rực của cậu. Sự dâm mỹ kín đáo (Mutsuri) của bà trỗi dậy mạnh mẽ. Bà không chỉ trêu chọc, bà đang thưởng thức sự phục tùng thầm lặng này. Bà muốn chứng minh rằng, dù Naruto có mạnh đến đâu, trước mặt bà, cậu vẫn chỉ là một con thú nhỏ đang bị bà nắm thóp bằng dục vọng.

Tsunade áp sát người hơn, để mặc bộ ngực đầy đặn của mình tì nhẹ vào cánh tay trần của Naruto. Bà có thể cảm nhận được sự cứng cáp của cơ bắp cậu và cả nhịp tim đang đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Cơ thể này… thực sự rất đẹp,” bà thì thầm sát tai cậu, hơi thở nóng hổi làm Naruto tê dại. “Đừng che giấu nó. Ta là sư phụ của ngươi, ta có quyền được ‘kiểm tra’ mọi thứ của ngươi, từ chakra cho đến từng thớ thịt này.”

Bà dùng bàn tay còn lại cầm lấy mép chiếc khăn mà Naruto đang che chắn, từ từ kéo nó xuống. Naruto không đủ sức để phản kháng, hay đúng hơn, bản năng của cậu đang gào thét muốn được bà nhìn ngắm, muốn được bà chạm vào nhiều hơn nữa. Chiếc khăn rơi xuống thảm cỏ một cách vô vọng.

Dưới ánh trăng, Tsunade quan sát Naruto với một ánh mắt mất tiêu cự vì khoái cảm ngầm. Bà thấy sự khao khát trần trụi trong đôi mắt xanh của cậu, thấy sự cương cứng không thể che giấu phía sau lớp quần tập mỏng manh. Một cảm giác hiếu thắng trào dâng trong lòng vị Hokage – bà biết mình đã thắng. Bà đã bẻ gãy được lớp phòng thủ cuối cùng của vị anh hùng này.

“Nhìn ta này, Naruto,” bà ra lệnh, giọng nói khàn đặc đầy quyền uy.

Naruto ngước lên, bắt gặp gương mặt dâm mỹ của Tsunade ngay sát gần. Đôi môi bà hơi hé mở, để lộ chiếc lưỡi hồng nhạt khẽ lướt qua làn môi mọng đỏ. Cậu cảm thấy mình như đang chìm nghỉm trong đôi mắt nâu đầy ma lực đó.

Bình luận

Để lại bình luận