Chương 5

Bà đứng ngay trước mặt cậu, một khoảng cách gần đến mức Naruto có thể cảm nhận được luồng nhiệt tỏa ra từ đôi chân dài trần trụi của bà. Tsunade cúi xuống, mái tóc vàng óng của bà xõa xuống, lướt qua vai Naruto, mang theo mùi hương của rượu sake lâu năm và một loại hương hoa nồng nàn khó cưỡng.

“Ngả lưng ra phía sau. Cởi lớp áo ngoài của ngươi đi.”

Naruto nuốt nước bọt, cổ họng cậu khô khốc như vừa đi qua sa mạc. Cậu run rẩy cởi bỏ chiếc áo khoác đen, để lộ lồng ngực săn chắc và vùng bụng với những múi cơ được định hình rõ nét. Mỗi hơi thở của cậu bây giờ đều làm cho cơ bụng co thắt lại, một phản ứng tự nhiên của một con thú đang cảm thấy bị đe dọa hoặc đang bị kích thích tột độ.

Tsunade khẽ nheo mắt, ánh nhìn của bà dừng lại rất lâu trên vùng bụng của Naruto. Sự “dâm ngầm” (Mutsuri) của bà trỗi dậy – bà thích cách cậu trai trẻ này cố gắng giữ vẻ nghiêm túc trong khi cơ thể lại đang phản bội chủ nhân của nó. Bà muốn thấy cậu sụp đổ, muốn thấy anh hùng của làng phải quằn quại dưới sự chỉ dẫn của mình.

Bà đặt bàn tay lên bụng Naruto.

Cảm giác nóng rực ngay lập tức lan tỏa từ điểm tiếp xúc. Lòng bàn tay của Tsunade không hề lạnh lẽo như Naruto tưởng; nó ấm áp, mềm mại nhưng lại mang theo một áp lực đầy quyền lực. Bà không chỉ đặt tay lên rồi bỏ ra, mà bà ấn nhẹ, những đầu ngón tay thon dài lướt chậm rãi quanh vùng rốn – nơi trung tâm của phong ấn.

“Tập trung đi,” bà thầm thì, giọng nói trầm xuống, khàn đặc như một tiếng gọi mời. “Hãy cảm nhận chakra của ta đang đi vào cơ thể ngươi. Đừng chống lại nó. Hãy để nó hòa làm một.”

Naruto nhắm chặt mắt, nhưng điều đó chỉ làm cho các giác quan khác của cậu trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Cậu cảm nhận được nhịp đập từ bàn tay bà, cảm nhận được sự ấm nóng của lớp da thịt mịn màng đang ma sát vào bụng mình. Từng luồng chakra của Tsunade đi vào cơ thể cậu, chúng không giống như những đợt sóng mạnh mẽ, mà giống như những sợi chỉ nhỏ ướt át, len lỏi và quấn quýt lấy nguồn năng lượng của Cửu Vĩ bên trong.

Sự tiếp xúc kéo dài quá mức cần thiết cho một buổi dạy học thông thường. Naruto bắt đầu để ý đến hơi thở của Tsunade. Bà cúi sát xuống, hơi thở nóng hổi của bà phả lên da thịt trần trụi của cậu theo từng nhịp điệu đều đặn. Mỗi khi bà hít vào, lồng ngực đầy đặn của bà lại gần như chạm vào cánh tay Naruto. Mỗi khi bà thở ra, hơi nóng đó làm cho những sợi lông tơ trên bụng cậu dựng đứng lên.

“Ngươi… ngươi đang thở dồn dập quá, Naruto,” Tsunade khẽ cười khẩy. Bà không rút tay lại mà còn di chuyển nó thấp xuống một chút, ngay sát cạp quần của cậu. “Có vẻ như tâm trí ngươi đang không ở chỗ chakra nhỉ?”

“Tôi… tôi đang cố…” Naruto hổn hển, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán cậu.

Cơ bụng cậu co thắt dữ dội dưới bàn tay của bà. Naruto có thể cảm nhận được sự dâm đãng kín đáo của Tsunade qua cách bà thỉnh thoảng lại dùng ngón cái miết nhẹ vào làn da nhạy cảm của cậu. Đó không phải là vô ý, đó là một sự trêu chọc đầy toan tính. Bà muốn kiểm tra khả năng chịu đựng của cậu, muốn thấy bản năng đàn ông của cậu đấu tranh với lòng tôn kính dành cho sư phụ.

Ánh mắt Tsunade lúc này không còn sự lạnh lùng chuyên môn nữa. Nó trở nên mơ màng nhưng đầy vẻ chiếm hữu. Bà nhìn xuống cơ thể đang run rẩy của Naruto, cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ khi thấy cậu đang hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình. Sự tương phản (Gap) giữa vị thế Hokage cao quý và hành động vuốt ve cơ thể học trò trong đêm tối khiến bà cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết.

Bà ghé sát tai Naruto, môi bà gần như chạm vào vành tai đang đỏ rực của cậu. “Ngươi có cảm thấy nó không? Sự ấm nóng này… nó không chỉ là chakra của ta. Đó là phản ứng của chính ngươi. Ngươi đang khao khát nhiều hơn thế này, đúng không?”

Bình luận

Để lại bình luận