Chương 4

Tsunade đứng dậy, bà lấy ra một chiếc ống nghe y tế. “Bây giờ là nhịp tim.”

Bà áp phần kim loại lạnh lẽo lên ngực trái của Naruto, nhưng thay vì giữ khoảng cách, bà lại ghé sát tai mình vào lưng bàn tay đang đặt trên ngực cậu. Khoảng cách gần đến mức Naruto có thể ngửi thấy mùi hương nồng nàn của làn da bà, một mùi hương như rượu sake đã được ủ lâu năm, khiến người ta say đắm mà không cần uống.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Nhịp tim của Naruto như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Nó đập nhanh quá mức cho phép, Naruto,” Tsunade nói, giọng bà thấp xuống, trở nên khàn đặc và gợi cảm. Bà ngước lên, đôi môi bà chỉ cách môi cậu vài milimet. “Ngươi đang nghĩ gì trong đầu mà để cơ thể phản bội mình thế này?”

“Tôi… tôi không…” Naruto lắp bắp, đôi mắt xanh của cậu dán chặt vào đôi môi mọng đỏ của Tsunade.

Bà khẽ cười, một âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực. Bà đưa tay lên, dùng ngón cái khẽ vuốt ve vành tai đang đỏ rực của cậu. “Ta đã thấy nhiều shinobi trẻ tuổi mạnh mẽ, nhưng hiếm có ai lại có nguồn năng lượng dồi dào và… dễ bị kích động như ngươi. Đây là điểm yếu, nhưng cũng là điểm mạnh nếu ngươi biết cách dùng nó.”

Bà thu lại ống nghe, nhưng không lùi lại. Bà dùng đôi bàn tay đang nóng dần lên vì tiếp xúc da thịt để áp vào hai bên má Naruto, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Đừng có run như một đứa trẻ lần đầu chạm vào phụ nữ thế. Nếu ngươi không thể kiểm soát được bản năng của mình trước mặt ta, làm sao ngươi có thể kiểm soát được sức mạnh của Cửu Vĩ khi ra ngoài kia?”

Bà cười khẩy một lần nữa, một cái nhìn chứa đựng sự hiếu thắng của một người phụ nữ quyền lực đã hoàn toàn làm chủ được tình thế. “Buổi kiểm tra hôm nay kết thúc ở đây. Về nhà và tập trung vào việc tịnh tâm đi. Đừng để ta thấy ngươi thảm hại như thế này vào ngày mai.”

Tsunade quay lưng đi về phía bàn làm việc, để lại Naruto ngồi đó với lồng ngực phập phồng và một cơ thể đang rực cháy. Cậu nhìn theo bóng lưng của bà, cảm nhận sự “non nớt” mà bà vừa nói không phải là về kỹ năng nhẫn thuật, mà là về kinh nghiệm trong trò chơi tình ái mà bà đang là người cầm lái.

Ngày hôm đó, Naruto nhận ra một sự thật cay đắng: trước mặt Tsunade, cậu không phải là một anh hùng cứu thế giới. Cậu chỉ là một gã trai trẻ mới lớn, hoàn toàn bị mê hoặc và thao túng bởi sự dâm mỹ kín đáo của người phụ nữ mang danh hiệu Hokage. Cơn khát trong lòng cậu không những không được dập tắt, mà còn bị bà tưới thêm dầu vào lửa, hứa hẹn những buổi “huấn luyện” sau này sẽ còn kịch tính và đầy đê mê hơn gấp bội.

Cơn mưa phùn của tháng Hai không còn là những hạt sương mỏng, nó đã chuyển thành một màn nước dày đặc, lạnh lẽo, bám lấy những mái nhà ở Konoha. Trong văn phòng Hokage, ánh đèn dầu đã cạn phân nửa, hắt lên những bức tường gỗ một màu vàng sẫm đặc quánh. Đây là buổi học đêm đầu tiên – một đặc ân, hoặc có lẽ là một sự tra tấn ngọt ngào mà Tsunade dành riêng cho Naruto.

“Đừng có đứng đần ra đó. Ngồi xuống.”

Tsunade chỉ tay vào chiếc ghế bành bọc da lớn đặt giữa phòng. Đêm nay, bà dường như không còn giữ vẻ trịnh trọng của một vị lãnh đạo. Chiếc áo khoác Hokage đã bị vứt sang một bên, chỉ còn lại chiếc áo lưới màu đen mỏng manh và chiếc áo khoác xanh lá cây bên ngoài để mở hoàn toàn. Dưới ánh sáng mờ ảo, lớp áo lưới ôm sát lấy vòng một nảy nở của bà, khiến từng cử động nhỏ nhất cũng làm cho những đường cong đó rung động một cách đầy dâm mỹ.

Naruto ngồi xuống, lưng cậu cứng đờ. Cậu cảm thấy không khí trong phòng dường như thiếu hụt oxy. Sự cô đơn và bứt rứt tích tụ suốt nhiều tuần qua bỗng dưng bùng lên mạnh mẽ khi cậu đứng trong không gian riêng tư này với bà.

“Việc kiểm soát chakra của ngươi vẫn còn quá thô bạo,” Tsunade bước lại gần, tiếng gót giày gõ lên sàn gỗ nghe khô khốc nhưng đầy kích thích. “Đặc biệt là ở vùng đan điền, nơi phong ấn Cửu Vĩ. Nếu ngươi không thể điều hòa được sự nóng nảy từ tâm điểm đó, mọi nhẫn thuật của ngươi chỉ là một sự lãng phí năng lượng.”

Bình luận

Để lại bình luận