Chương 1

: Trọng Sinh Về Thời Thơ Ấu
“Ủa? Sao cái nhà này bỗng dưng lại to ra thế này?”
Trần Minh Thành giật mình tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa mê mệt. Hắn ngơ ngác nhìn trần nhà quen thuộc nhưng lại có vẻ cao vời vợi, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí . Hắn đưa tay lên định dụi mắt thì sững sờ: “Tay mình… sao lại nhỏ xíu thế này?” .
Hắn vội vàng bật dậy, nhìn quanh quất. Mọi thứ trong căn phòng đều trở nên khổng lồ một cách bất thường . Cảm giác đầu óc vẫn còn mơ hồ, lơ lửng như người say rượu, hắn nhớ mang máng trước đó mình đang ngồi uống rượu giải sầu cơ mà .
“Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây?” .
Trần Minh Thành chậm rãi quan sát kỹ lưỡng từng góc của căn nhà cũ kỹ, những ký ức xa xăm dần ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Hắn bàng hoàng nhận ra: “Đây… đây là nhà của mình hồi còn học tiểu học! Trời ơi, mình đã trọng sinh rồi!” .
Đúng lúc ấy, một giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy nghiêm vang lên từ bên ngoài, phá tan sự ngỡ ngàng của hắn: “Con trai, dậy chưa đấy? Dậy thì mau làm bài tập đi, sắp đến giờ đi học rồi. Bài vở đã làm xong chưa hả?” .
Tiếng bước chân từ xa lại gần, cánh cửa phòng mở ra. Một người phụ nữ trung niên bước vào. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bà, mắt Trần Minh Thành sáng rực lên .
Đó là mẹ hắn – Lê Thị Tuyền. Nhưng không phải là người mẹ già nua trong ký ức, mà là một Lê Thị Tuyền đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Lần đầu tiên nhìn mẹ dưới con mắt của một người đàn ông trưởng thành, Trần Minh Thành không khỏi bị hớp hồn .
Lúc này, mẹ hắn chưa phải chịu đựng sự tàn phá của thời gian hay áp lực cuộc sống. Bà chưa bước vào giai đoạn mãn kinh, toàn thân toát lên vẻ đẹp mặn mà, chín muọng của một thiếu phụ đang độ hồi xuân. Vóc dáng bà yểu điệu, thon thả như thiếu nữ đôi mươi, nhưng bộ ngực thì căng tròn, đầy đặn, được bao bọc kỹ càng trong lớp áo mà không hề có chút dấu hiệu chảy xệ . Mái tóc dài buông xõa tự nhiên, không mang vẻ uy nghiêm của nữ cường nhân hay sự xa cách của quý bà, mà chỉ đơn thuần là nét dịu dàng, đằm thắm pha chút nghiêm nghị của một người mẹ hiền. Vẻ đẹp ấy khiến người ta vừa kính trọng lại vừa khao khát đến mê muội .
“Dạ, con dậy ngay đây ạ!” Trần Minh Thành vội vã đáp, nhanh chóng leo xuống giường, giả vờ ngồi vào bàn học. Mẹ hắn nhìn con trai từ phía sau một lúc rồi hài lòng quay người bước ra ngoài .
Trần Minh Thành cầm cây bút trên tay nhưng tâm trí lại trôi dạt về phương nào. Hắn nhìn chằm chằm vào ngòi bút máy, lòng đầy hỗn loạn . Đột nhiên, một âm thanh máy móc vang lên ngay trong đầu hắn:
“Hệ thống nạp thành công. Xin chủ nhân xác nhận.” .
“Ai? Ai đang nói chuyện đấy?” Trần Minh Thành giật bắn mình, nhìn quanh quất nhưng không thấy ai. Hắn chợt nhận ra âm thanh phát ra từ chính não bộ mình. Một luồng kích động chạy dọc sống lưng. Chẳng lẽ… đây chính là “bàn tay vàng” trong truyền thuyết dành cho những kẻ trọng sinh? .
“Mau xác nhận!” Giọng nói máy móc thúc giục .
“Xác nhận!” Trần Minh Thành thầm hô trong đầu.
“Xác nhận thành công. Hệ thống Gieo Hạt xin hân hạnh phục vụ ngài.” .
“Hệ thống Gieo Hạt?” Hắn ngơ ngác hỏi lại .
“Chính xác. Nhiệm vụ cốt lõi của hệ thống là giúp ngài truyền bá mã gen di truyền, gieo rắc từng hạt giống sự sống để sinh sản thế hệ sau. Hiện tại, hệ thống sẽ tiến hành cường hóa cơ thể cho ký chủ. Thời gian hoàn tất: Chưa xác định.” .
Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng thất sắc hư ảo xuất hiện từ hư không, từ từ rót vào cơ thể Trần Minh Thành. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng ấm áp lan tỏa từ hạ bộ, lên ngực rồi đến đỉnh đầu. Cảm giác dễ chịu như đang được ngâm mình trong suối nước nóng khiến hắn buồn ngủ rũ rượi, rồi khoái cảm tăng dần đến mức cơ thể hắn muốn co giật. Khi luồng sáng biến mất, giọng nói hệ thống lại vang lên:
“Cường hóa sơ bộ hoàn tất. Do hạn chế về độ tuổi của cơ thể hiện tại, quá trình cường hóa tạm dừng. Vui lòng chờ đợi các đợt cường hóa tiếp theo.” .
Trần Minh Thành chậm rãi mở mắt, cảm nhận được một nguồn sức mạnh dồi dào đang cuộn trào trong cơ thể nhỏ bé. Da dẻ hắn trở nên trắng trẻo, mịn màng và căng bóng hơn hẳn .
“Để xem ‘thằng nhỏ’ thế nào rồi,” hắn tò mò cúi xuống nhìn vào trong quần .
Hắn suýt nữa thì hét lên kinh hãi. Dưới háng hắn, một con “mãng xà” khổng lồ đang nằm cuộn mình! . Dương vật trắng nõn nhưng to lớn dị thường, túi tinh hoàn cũng trở nên căng đầy, nặng trịch. Lông mu lưa thưa vì tuổi tác nhưng kích thước của “cậu nhỏ” thì mang đầy sự dâm đãng và uy lực của một người đàn ông trưởng thành .
“Đây là cơ thể của mình sao? Kiếp trước làm trai tân cả đời, kiếp này coi như ‘cá chép hóa rồng’ rồi!” Trần Minh Thành mừng rỡ như điên .
________________

Bình luận

Để lại bình luận