Chương 10

: Đêm Cô Đơn Và Dục Vọng Thầm Kín
Không khí vẫn còn vương vấn mùi đàn ông nồng nặc, mùi của sự va chạm xác thịt và cả cái không khí dâm dục, nhớp nháp sau một cuộc mây mưa hụt.
Nguyễn Thuỳ Uyên không nói gì. Cô chỉ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Bảo Dao, các đốt ngón tay trắng bệch vì gồng sức.
Trong lòng cô, một nơi nào đó vốn đã ngủ yên, bỗng nhiên bị đánh thức thô bạo. Sự mềm yếu, khao khát đàn ông bấy lâu nay bị chôn giấu, giờ đây bị phơi bày trần trụi, đỏ rực như than hồng.
Cô biết mình không nên để ý. Trần Thiên Thiên Ngự chẳng là gì của cô cả, chỉ là một gã bảo vệ.
Nhưng khi thấy hắn lao ra cứu con cô, tim cô đã thắt lại vì lo lắng.
Và giờ đây, khi thấy hắn bỏ lại một người đàn bà ướt át, dâm đãng như vậy, tim cô lại nhói lên. Không phải ghen tuông bình thường, mà là một cảm giác chua xót, bứt rứt, vừa muốn khóc lại vừa muốn cào cấu.
“Mẹ ơi, mình không đi nữa hả mẹ?” Bảo Dao ngước đôi mắt tròn xoe lên hỏi.
Nguyễn Thuỳ Uyên giật mình, cúi xuống gượng cười: “Đi, mình đi thôi con.”
Cô dắt con đi, bóng dáng vẫn dịu dàng, hiền thục như mọi ngày. Nhưng ngay khi quay người lại, bàn tay còn lại của cô vô thức ấn nhẹ vào bụng dưới.
Chỗ đó, nóng ran.
Cô bỗng nhận ra, khi nãy nhìn thấy cảnh Trần Thiên Thiên Ngự đè người phụ nữ kia xuống, bóp eo cô ta, chế ngự cô ta đầy nam tính, một bộ phận trong cơ thể cô cũng đã giật nảy lên, co thắt lại.
Không chỉ là ghen tị.
Mà là… cô cũng muốn. Cô cũng muốn được hắn ôm, được hắn đè, được hắn chà đạp mạnh mẽ như thế.
Đêm khuya, mười giờ tối. Khu chung cư chìm vào yên tĩnh.
Nguyễn Thuỳ Uyên dỗ con gái ngủ xong, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại mình cô.
Cô đóng cửa phòng ngủ, dựa lưng vào ghế sofa, tay cầm chiếc khăn ướt lau mồ hôi, nhưng lau mãi cũng không hết được sự khô nóng trong lòng bàn tay.
Trong đầu cô, những hình ảnh ban chiều cứ tua đi tua lại như một cuốn phim quay chậm.
—— Bóng lưng lạnh lùng của Trần Thiên Thiên Ngự. —— Vết nước loang lổ trên nền đất. —— Trịnh Diễm Hồng với chiếc quần lót ướt sũng, ngực phập phồng, thở dốc như vừa bị làm tình dữ dội.
Ngực cô tức tối, bên tai văng vẳng câu nói khàn khàn đầy ma lực của hắn:
“Loại đàn bà như cô… phải từ từ đâm cho nát bấy thì mới đã.”
Nguyễn Thuỳ Uyên mặt đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy cố xua đi những suy nghĩ đen tối.
Nhưng đôi chân cô, lại vô thức kẹp chặt lấy nhau.
Trong cơn mơ màng, cô nhớ lại hôm nay mình cũng mặc tất da chân. Lúc cô chạy, váy có bị tốc lên không? Trần Thiên Thiên Ngự có nhìn thấy không? Hắn có… cương lên khi nhìn thấy cô như khi nhìn thấy người phụ nữ kia không?
Cô cắn môi, bụng dưới quặn lên một cơn ngứa ngáy khó tả, lan tỏa khắp cơ thể.
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm. Nước ấm xối xuống cơ thể trần trụi.
Trong gương, cô nhìn thấy chính mình ——
Hơi thở dồn dập, làn da ửng hồng, hai đầu vú cương cứng, nhọn hoắt. Cô tự cảm thấy xấu hổ với chính mình.
Bàn tay cô run rẩy đưa lên, định xoa bóp vai cho đỡ mỏi, nhưng ngón tay lại trượt xuống, vô tình chạm vào bầu ngực căng tròn.
“Ưm…”
Cô khẽ rên một tiếng, đầu ngón tay như có luồng điện chạy qua.
Cô nhắm mắt lại. Trong đầu không hiểu sao lại hiện lên hình ảnh Trần Thiên Thiên Ngự ôm cô lăn vòng trên đất lúc cứu con gái.
Lực cánh tay rắn chắc ấy… Sức nặng cơ thể đàn ông đè lên người cô… Và cả khoảnh khắc khuỷu tay hắn vô tình cọ sát vào bầu ngực cô, cứng rắn, nóng hổi…
Cả người cô run rẩy, dựa lưng vào tường gạch men lạnh lẽo, hơi thở rối loạn nhịp nhàng.
Miệng cô lẩm bẩm tự mắng mình: “Không được… mày điên rồi… sao mày có thể…”
Nhưng bàn tay cô, lại không nghe lời lý trí, trượt dọc theo bụng phẳng lì, lướt qua vùng lông mu mềm mại, rồi dừng lại ở giữa hai đùi.
Chỗ đó, đã ướt đẫm từ bao giờ. Dịch nhờn rỉ ra, trơn trượt.
Cô nhắm nghiền mắt, ngón tay ấn nhẹ vào hạt đậu nhỏ, rồi từ từ tách hai mép thịt ra, đẩy một ngón tay vào bên trong cái hang động ấm nóng ấy. Cơ thể cô giật bắn lên, chân mềm nhũn suýt ngã quỵ.

Bình luận

Để lại bình luận