Chương 1

: Cái Nắng Thiêu Đốt Và Gã Bảo Vệ Lưu Manh
Tháng Bảy ở cái thành phố phồn hoa này, mặt trời như một con quái vật phun lửa, hừng hực muốn nướng chín từng thớ thịt của con người ta ngay trên mặt đường nhựa. Không khí đặc quánh lại, oi bức đến mức chỉ cần hít thở thôi cũng thấy phổi mình nóng rực như phải bỏng.
Tại cổng khu chung cư cao cấp Vân Cảnh Lan Đình, cái chốt bảo vệ trông thảm hại đến tội nghiệp. Một chiếc ô che nắng rách nát, nan ô gỉ sét xiêu vẹo chống đỡ bên cạnh bốt gác, tấm bạt che rủ xuống một bên trông chẳng khác nào cái quần lót cũ nát bị vứt chỏng chơ sau một cuộc hoan lạc tàn canh.
Trần Thiên Thiên Ngự nằm dài trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ, loại ghế mà người ta hay dùng ở mấy quán trà đá vỉa hè, nhưng cái cách hắn nằm lại toát lên một vẻ bất cần đời đầy khiêu khích. Hắn gác một chân lên chân kia, rung đùi theo nhịp điệu chẳng ai hiểu. Bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đen phanh ra đến tận ngực, để lộ lồng ngực trắng trẻo nhưng săn chắc, và một đoạn nhân ngư tuyến (cơ bụng V-cut) mờ mờ ảo ảo chạy dọc xuống cạp quần. Mồ hôi túa ra như tắm, từng giọt trong veo trượt dài từ xương quai xanh, len lỏi qua những thớ cơ ngực, chậm rãi chảy xuống, thấm ướt vạt áo sơ mi, bốc lên cái mùi hormone đàn ông nồng nàn, dính dấp, thứ mùi vị khiến đàn bà đi ngang qua phải đỏ mặt mà hít hà.
Hắn đeo kính râm đen che đi nửa khuôn mặt, khóe miệng ngậm hờ một chiếc ống hút, lười biếng hút sù sụp ly cà phê đá đen ngòm. Bên cạnh, cái bình giữ nhiệt hé mở, bên trong lềnh bềnh mấy hạt kỷ tử đỏ mọng. Đàn ông mà, dục vọng lúc nào cũng như lửa chực chờ bùng cháy, thận không nuôi cho tốt thì lấy gì mà “chiến đấu”?
“Anh Sở, cái ‘biệt thự’ tránh nắng của anh lại sập thành cái đống gì thế kia?”
Một cậu shipper dừng xe lại, mồ hôi chảy ròng ròng từ vành mũ bảo hiểm vàng chóe xuống mặt, cười đến mức vai run bần bật. Cậu ta chỉ vào cái đống hộp giấy các tông lộn xộn bên cạnh Trần Thiên Thiên Ngự.
Trần Thiên Thiên Ngự nhấc ngón tay lên, ra dấu “OK” một cách trêu ngươi, giọng nói khàn khàn, cà lơ phất phơ đặc sệt mùi lưu manh: “Chú em không hiểu nghệ thuật à? Đây là công trình bảo vệ môi trường, dùng hộp chuyển phát nhanh xếp theo kết cấu Kim Tự Tháp đấy, vừa tiết kiệm điện vừa thực dụng. Nếu nó mà sập thì gọi là… thử nghiệm sức bền vật liệu thất bại.”
Lời còn chưa dứt khỏi môi ——
“Rầm! Rào rào!”
Ngay trên đỉnh đầu, cả một chồng thùng carton chuyển phát nhanh mất thăng bằng, đổ ập xuống như núi lở, nện thẳng vào cái đầu cá trê vừa được hắn vuốt keo bóng loáng.
“Phụt ——!”
Trần Thiên Thiên Ngự phun toẹt ngụm cà phê ra ngoài. Một cái hộp giấy còn kẹp theo cả mấy miếng xốp chèn hàng, trượt thẳng từ gáy hắn chui tọt vào trong cổ áo, lạnh toát và nhột nhạt khiến hắn rùng mình, hít sâu một hơi đầy cam chịu.
Keo xịt tóc gặp mồ hôi và va chạm liền bết lại thành một đống hồ dán. Mái tóc sành điệu giờ sụp xuống, mấy lọn tóc lòa xòa treo lủng lẳng trên gọng kính râm. Trông hắn bây giờ chẳng khác gì một gã ăn mày vừa chui ra từ đống rác công trường, thảm hại nhưng lại buồn cười đến lạ.
“Á há há! Tạo hình này được đấy anh Sở! Trông như di tích khảo cổ mới được khai quật từ hầm mộ giấy các tông vậy!” Cậu shipper cười ngặt nghẽo, suýt chút nữa thì ngã lăn quay khỏi xe điện.
“Đừng đùa, cái kiểu tóc này của anh Sở nhìn cũng có nét trừu tượng phết đấy chứ!”
Trần Thiên Thiên Ngự bực dọc hất cái kính râm lên, để lộ đôi mắt hoa đào hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch lên đầy gợi tình. Làn da hắn bị nắng hun cho ửng hồng, nhưng chính cái vẻ mặt lưu manh, bất cần đời ấy lại khiến sự chật vật của hắn trở nên sexy một cách kỳ lạ.
Hắn quệt mồ hôi trên mặt, tiện tay cầm bình giữ nhiệt lên tu một ngụm, lầm bầm chửi thề: “Mẹ kiếp, cái thời tiết quỷ quái này, ngoài ông đây ra thì chắc chỉ có cái cô Nguyễn Thuỳ Uyên ở tầng trên là chịu khó ra đường giờ này thôi.”
“Ding dong!”
Điện thoại của cậu shipper bỗng réo lên inh ỏi, giọng nói nhắc nhở của ứng dụng giao hàng vang lên lanh lảnh: “Đơn hàng của bạn sắp quá giờ, vui lòng giao ngay!”
“Ôi chết cha!” Cậu chàng giật mình, vặn tay ga cái vèo, chiếc xe điện phóng vút vào sâu trong khu chung cư như bị ma đuổi, bóng dáng xiêu vẹo lắc lư như mông đít vịt.
Trần Thiên Thiên Ngự chống tay xuống ghế, uể oải ngồi dậy. Hắn tháo kính râm, một tay luồn vào tóc vuốt ngược ra sau. Keo xịt tóc đã dính bết, nhưng cũng may vẫn còn vuốt lên được một kiểu đầu “vuốt ngược” đầy nam tính.
Hắn vừa định cúi xuống nhặt mấy cái hộp chuyển phát rơi vãi dưới đất thì tai bỗng bắt được một âm thanh quen thuộc.
“Cộp… Cộp… Cộp…”
Tiếng giày cao gót nện xuống mặt đường nhựa nóng bỏng. Tiếng động thanh thúy, đều đặn, mỗi nhịp gõ xuống như nện thẳng vào lồng ngực đàn ông, khiến tim gan cứ thế mà nhảy dựng lên theo từng bước chân.
________________

Bình luận

Để lại bình luận