Chương 6

Loạn luân vốn dĩ luôn tồn tại trong cuộc sống chúng ta, cha và con gái, anh em, hay dì cháu… nhan nhản trên mặt báo. Tuy nhiên, loạn luân mẹ con lại rất hiếm. Vì sao ư? Bởi trong một mối quan hệ mẹ con ruột thịt, dù thằng con trai nào tới tuổi dậy thì đều có ham muốn thể xác với mẹ mình, thì để xảy ra loạn luân, người mẹ phải cực kỳ dâm đãng, dẫn dắt người con chứ bản thân đứa con ít khi nào dám chủ động. Cũng như mối quan hệ giữa tôi và thằng Minh, tôi chưa bao giờ trách con khi dám nứng với mẹ nó như nhiều phụ huynh khác, do tôi biết đó là tự nhiên, điều quan trọng là tôi khống chế được hoàn cảnh, không để xảy ra điều đáng tiếc. Thêm nữa, tôi tự tin rằng mình không phải một người phụ nữ dâm đãng.

Kỳ thi tốt nghiệp đã rất sát, nên tôi đâm lo lắng, quyết định sẽ canh thằng Minh học bài xong mới về phòng. Tôi sang phòng nó, thấy nó đang ôn bài trong bộ dạng khỏa thân. Thấy tôi, nó cười tươi ra mặt.

– Học hành sao không mặc đồ vào cho đàng hoàng?

– Chi cho mắc công, trước sau gì chả cởi? – Nó cười hí hí đáp.

Tôi cúi xuống định bú cặc cho Minh thì nó ngăn lại, gợi ý:

– Cởi váy ra bú sẽ kích thích hơn đó mẹ.

– Mơ đi. – Tôi đáp.

– Mẹ mặc đồ lót đẹp cho ba ngắm, mà ba không ngắm để con ngắm có sao?

– Sao biết ba anh không ngắm?

– Chứ sao? Ba đi suốt mà.

– Ừ thì đi suốt, nhưng cũng không đến lượt anh ngắm.

Tôi thấy mặt thằng Minh đăm lại một lúc, rồi nó nói tiếp:

– Mẹ biết không, từ nhỏ tới giờ con lúc nào cũng có ước mơ ngắm mẹ trong bộ đồ lót một lần, nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Mẹ thương con, cho con ngắm một lần cho đã mắt, sau này con không đòi nữa.

Nghe nó năn nỉ miết tôi cũng thấy chút mủi lòng. Tôi bắt đầu nghĩ: “Đúng là tôi cho nó coi một lần cũng không sao, cho nó coi cho thỏa, sau này nó không đòi nữa. Sắp thi tới nơi rồi, chiều một tí để nó học cho tốt.”

– Nhưng không được chạm vào, chỉ nhìn biết chưa? – Tôi hỏi.

– Mẹ yên tâm. Con biết mà.

Nói xong, Minh im lặng, chăm chú nhìn tôi. Tôi từ từ nắm lấy hai dây váy, kéo xuống. Thằng Minh bắt đầu nín thở khi cái áo ngực màu trắng của tôi lộ ra, và rồi cặc nó dựng đứng hẳn khi quần xì líp tôi đang mặc cũng lộ nốt. Thằng Minh lúc này, ngồi cứng đơ trên ghế như một pho tượng.

– Nhìn cho đã đi. – Tôi nói, hai tay để sau lưng, đứng yên tại chỗ.

Minh không ngồi nữa, mà tiến sát lại gần đặng nhìn cho kỹ. Tôi thấy hơi xấu hổ khi cảm nhận được ánh mắt đứa con trai của mình đang xoáy sâu vào từng thớ thịt trắng nõn nà trên người mẹ nó cùng tiếng thở mạnh đứt quãng.

– Sao? Xấu lắm phải không? – Tôi lên tiếng, cắt đi sự im lặng nãy giờ.

– Không… không hề. Mẹ… mẹ đẹp lắm. – Minh lắp bắp, giọng nói như bị một tảng đá đè nén.

– Thôi đi. Đừng có nịnh tui! – Tôi bĩu môi.

Minh bỗng kéo tay tôi bước lại trước cái gương của tủ quần áo, thao thao bất tuyệt:

– Không đâu, con nói thật đó. Mẹ nhìn mẹ xem, ngon bá chấy. Người đã trắng, vú lại to tròn, đã vậy còn căng nữa…

Nói tới đây, không biết vô tình hay hữu ý, Minh giơ tay nâng nhẹ hai bầu ngực tôi. Lúc đó, do đang tập trung nghe nó nói, với nó làm rất nhẹ, nên tôi không phản ứng gì.

– … còn cặp đít lồng bàn này nữa chứ, mịn màng săn chắc, ai nhìn cũng thích.

Tay nó lại luồn xuống đặt lên mông tôi, song lần này tôi không để yên nữa.

– Bỏ tay ra.

– Á chết, con quên.

– Sao nhìn đã chưa, tui mặc đồ vô đây.

– Khoan đã, con chỉ được nhìn lần này thôi, nên mẹ đợi con một tí.

Dứt câu, nó ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng, quên luôn việc nó đang ở truồng.

– Cái thằng này! Lỡ con giúp việc thấy thì chết! – Tôi nói vọng theo, nhưng không kịp.

Bình luận

Để lại bình luận