Chương 10

Ôm giò phong lan tôi đến chỗ hẹn, sau đó tỏ ra ngỡ ngàng và ngạc nhiên khi gặp chị, đồng thời tặng chị giò lan. Tài ăn nói của tôi rất nhanh đạt hiệu quả, chỉ nói về hoa mà suốt hai tiếng chị ngồi nghe say mê.

Hôm diễn ra buổi trưng bày, tôi không đi xe mà đi taxi đến, chị sẽ đến bằng ô tô. Địa điểm trưng bày khá xa thành phố, tại một trang trại trồng phong lan. Chi ăn mặc nhã nhặn và lịch thiệp rất có gu thẩm mỹ, tôi đơn giản hơn quần jeans, đi đôi giày Chelsea, mặc áo sơ mi cộc tay vừa khỏe khoắn nhưng cũng đủ lịch sự.

Tôi cũng ngỡ ngàng vì thế giới loài hoa, đặc biệt hoa lan phải hàng trăm loại với đủ mọi màu sắc, cả những loại hoa lạ sặc sỡ nhập về từ nước ngoài. Giò lan chục triệu tôi mua chỉ là một trong những loại phổ thông nhất.

Nguyên một buổi sáng chị hưng phấn xem từng giò hoa, đọc chú thích, tôi đóng vai tháp tùng phụ họa với chị, giữ khoảng cách vừa phải nhưng đủ thân thiện. Càng tiếp xúc tôi lại ưa thích vì phong thái của chị, cả làn da mịn màng, đôi môi vẫn giữ được màu đỏ tươi và đôi mắt như biết nói của chị.

Hết buổi sáng, tôi cũng có chút đói bụng, buổi triển lãm cung không phục vụ đồ ăn. Tôi khá dè dặt hỏi ý kiến chị, chị không chần chừ đồng ý, thái độ của chị đã thân thiện hơn rất nhiều, cũng không từ chối khi tôi lấy cái giấy ăn lau vết bẩn dính ở má chị nhưng có một chút thẹn thùng.

Ra đến bãi gửi xe, tôi chủ động yêu cầu chị mình lái xe. Lịch sự mở cửa. Lịch sự che đầu để chị ngồi vào ghế, từ tốn nổ máy và vững vàng lái ra khỏi bãi. Tôi lái rất ung dung, không đi quá nhanh, không phanh gấp, từ tốn nhường đường, tuần thủ luật giao thông. Tôi là người chỉn chu, cẩn trọng và tinh tế đó là thông điệp tôi muốn truyền cho chị. Không tệ, chị rất thoải mái trên đường, nói chuyện tự nhiên thỉnh thoảng lại cất tiếng cười thanh thúy.

Tôi đỗ vào một quán ăn đã từng đến và ấn tượng về cách bố trí của nó, dù là quán ăn ở tỉnh lẻ. Quán được thiết kế theo phong cách truyền thống dân gian, gồm nhiều căn nhà gỗ kiểu cũ ở giữa một vườn cây xum xuê. Trọn căn nhà ở giữa vườn, tôi tiến vào, hôm nay quán khá vắng và cũng do nhiều căn nhà, nên căn tôi chọn chỉ có hai chúng tôi. Gọi theo thực đơn của quán với những món ăn truyền thống, chúng tôi lại tiếp tục câu chuyện dang dở trên xe.

– Nhìn chị em cứ liên tưởng đến loại hoa lan, chị cũng như một cành hoa lan vậy.

– Sao em lại nói vậy?

– Hoa lan là loại hoa có quá trình nở hoa dài nhất, trong suốt quá trình đó nó sẽ phô diễn toàn bộ sắc đẹp rực rỡ của mình, sự tinh khiết của mình. Càng ngắm càng say mê, càng khiến người ta muốn thân cận, sở hữu. Em cũng vậy.

– Em…

– Em chỉ có chút cảm khái và mơ mộng thôi, chẳng bao giờ trở thành hiện thực.

Giọng nói nuối tiếc, ánh mắt nóng rực kèm một cái thở dài, sau đó đưa mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài có lẽ có sức công phá khá mạnh, mặt chị đỏ lên, ánh mắt bối rối nhìn xuống, nhưng thỉnh thoảng lại lén nhìn tôi. Sau đó, tôi không thể hiện thái độ gì nữa, chỉ tỏ vẻ cố gắng để rời ánh mắt sang chỗ khác mỗi khi nhìn qua chị. Bữa ăn ngon, không khí do tôi duy trì khá tốt, chị cũng không thêm lần lúng túng nào nữa.

Lúc trên xe về, tôi giữ thái độ nghiêm trang cẩn trọng, như cố gắng đè nén cảm xúc của mình thỉnh thoảng lại mím môi, tôi biết chị đang quan sát tôi, tôi cười thầm trong đầu. Tôi tự tin về vẻ bề ngoài của mình, cao to, ngực rộng, eo thon, người thẳng, chân dài, bước đi đều dứt khoát, khuôn mặt nam tính, ánh mắt nhìn thẳng cương nghị, mũi cao, cằm rộng. Lực sát thương khá lớn với phụ nữ.

Tôi cũng không đưa chị về nhà, mà xuống xe ở giữa đường để chị tự lái về nhà. Sau đó bắt xe ôm về nhà.

Sau thời gian tham gia trò chơi cùng chị, tôi tự nhiên lại có hứng thú với hoa và nó thành niềm vui mỗi ngày. Căn nhà tôi trở thành một vườn hoa mini, mỗi lần về nhà tôi đặc biệt thư thái, pha một ấm trà, châm điếu thuốc ngắm từng chậu hoa còn làm tôi hứng thú hơn cả xem trận bóng đá trực tiếp.

Sau đó mấy tuần tôi cũng không gặp lại chị, cũng chẳng chủ động hẹn, chỉ thỉnh thoảng gửi cho chị ảnh tôi chụp những chậu hoa của tôi và kể chị nghe sự thay đổi của nó. Sau đó, tôi vô tình rủ chị nhà để ngắm hoa cùng, một cây hoa quỳnh sắp nở. Tất nhiên, chỉ là rủ vậy thôi vì hoa quỳnh nở vào ban đêm, tôi cũng chẳng nghĩ chị sẽ đến. Không ngờ, gần đến ngày nở chị lại hỏi tôi địa chỉ nhà, tôi gửi chị.

Hôm đó tôi sắp xếp khá kỹ, sắp xếp lại các chậu hoa cho thật ưng ý, chiếc bàn giữa phòng khách cũng được kê lại để lấy chỗ đặt chậu hoa quỳnh trên cái giá gỗ sát cửa kính mở rộng, hôm trời đầu thu khá mát mẻ. Nấu một nồi bún riêu, mua đủ bún tươi, giò sống, bắp bò, rán đậu, rau thơm đủ tất cả mọi loại gia vị cần thiết đơn giản vì nghe chị nói thích bún riêu cua.

Bình luận

Để lại bình luận