Chương 10

: Thất Bại Đầu Tiên
Phùng Dực đóng bảng thông số lại. Hắn đã có đủ dữ liệu cần thiết.
Tình Dục: 20. Tinh Thần Lực: 69. Sa Đọa: 0.
Một con mồi khó nhằn nhưng đầy tiềm năng. Bây giờ, hắn cần phải “dẫn dắt” cô ta. Hắn cần làm cho “độ ăn mòn” tự nhiên tăng lên, trước khi cơn “Âm Khát” (cơn nghiện giọng nói) của cô ta bộc phát quá mạnh mẽ, khiến cô ta nhận ra sự bất thường.
Hắn kiểm tra lại danh sách “Khát Vọng” của cô ta. [Âm nhạc cổ điển]: 10 điểm. Rẻ nhất, dễ khai thác nhất.
“Bình thường cô Trần có hay nghe nhạc của Tchaikovsky không?” Hắn đột ngột hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy từ tính, như thể một dòng suối mát chảy qua sa mạc.
Trần Hiểu Khuynh đang xem xét ban công, nghe hắn hỏi, mắt cô ta sáng rực lên.
“Trời! Anh Phùng cũng thích Tchaikovsky sao? Em mê nhất là vở ‘Hồ Thiên Nga’ của ông ấy!”
Phùng Dực mỉm cười. Mồi đã cắn câu.
Hắn bắt đầu dẫn dắt cuộc trò chuyện. Hắn không cần dùng “Điều Luật” để ép buộc. Hắn chỉ kích hoạt [Ngôn Linh] ở mức độ thấp nhất, không phải để khống chế, mà để tăng sức thuyết phục. Giọng nói của hắn, bản thân nó đã là một thứ vũ khí, giờ đây càng trở nên mê hoặc, quyến rũ đến chết người.
Hắn nói về âm nhạc. Hắn nói về nghệ thuật. Hắn nói về những điều mà hệ thống báo cho hắn biết là cô ta thèm được nghe.
Trần Hiểu Khuynh hoàn toàn sa vào. Cô gái vốn kiêu ngạo, cảnh giác, giờ đây như một con chim non, hoàn toàn bị giọng nói của hắn thôi miên. Cô ta kể lể. Cô ta kể về ước mơ được múa, về sự phản đối của gia đình, về nỗi cô đơn khi một mình vật lộn ở Đế Đô. Cô ta đang trút cạn bầu tâm sự của mình cho một kẻ săn mồi.
Phùng Dực chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù, đưa ra một lời bình luận sâu sắc, mỗi câu chữ đều như gãi đúng chỗ ngứa trong tâm hồn cô ta.
Hắn liếc nhìn bảng hệ thống:
* Độ Hưng Phấn: 70!
* Tình Dục: 25!
* Cộng Minh: 15%!
Phùng Dực nhíu mày. Chỉ nói chuyện phiếm thôi mà chỉ số ‘Tình Dục’ cũng tăng? Con mồi này mẫn cảm hơn mình tưởng.
Hai người đến căn hộ đầu tiên. Nó hoàn hảo. Chính Phùng Dực cũng phải thừa nhận căn hộ này rất hợp với khí chất của cô ta. Sàn gỗ sồi, cửa sổ lớn đón trọn ánh nắng, một phòng khách đủ rộng để cô ta tập múa.
Hắn thấy mắt cô ta sáng lên. “Tuyệt quá! Em thích nơi này!”
Hệ thống: Độ Hưng Phấn: 80! Ăn mòn: 2.4!
Tốt lắm. Phùng Dực chuẩn bị sẵn hợp đồng.
Nhưng Trần Hiểu Khuynh đi một vòng quanh căn nhà, sự hưng phấn ban đầu dần lắng xuống. Cô đứng lại ở cửa, vẻ mặt đầy đắn đo.
“…Nhưng mà,” cô ngập ngừng, “Em cảm thấy… nó vẫn… chưa phải lắm. Có lẽ, màu gỗ hơi tối thì phải?”
Phùng Dực đứng hình.
Cái quái gì vậy? Hắn nhìn vào bảng hệ thống: Độ Hưng Phấn: 65. Rối Rắm: 70. Ăn mòn: 2.3.
Cô ta đang nói dối. Hắn biết rõ cô ta thích màu gỗ này.
Khi họ rời khỏi căn hộ, Phùng Dực mới nhớ lại lời của gã khách hàng (nô lệ) đã giới thiệu Trần Hiểu Khuynh cho hắn: “Sếp ơi, con nhỏ này nó bệnh hoạn lắm. Nó xem cả trăm căn rồi, căn nào cũng chê. Sếp cẩn thận, nó khó nhằn cực kỳ.”
Phùng Dực nhìn bóng lưng thon thả của Trần Hiểu Khuynh đang bước đi trước mặt. Hắn đã hiểu ra. Gã khách hàng cũ của hắn đã nói đúng. Con mồi này không chỉ khó nhằn. Nàng ta thích cái cảm giác “hành hạ” người khác này.
Hoặc là…
Hắn nhìn cô gái đang cố tình đi chậm lại, như thể muốn kéo dài thời gian.
Hệ thống: Trạng thái [Âm Khát] vừa xuất hiện!
Phùng Dực mỉm cười. À. Thì ra là vậy.
Cô ta không muốn việc xem nhà kết thúc. Cô ta không muốn… rời xa giọng nói của hắn.
Cơn nghiện đã bắt đầu phát tác.

Bình luận

Để lại bình luận